Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Sai

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có người, mài búa thật bén, chuẩn bị đầy đủ hành lí cần thiết cho một chuyến vào rừng xa. Kẻ đó ra khỏi xóm làng, vào rừng sâu, cầm búa bén tìm đến một cây gỗ to, nhưng cuối cùng chỉ chặt vài cành nhánh nhỏ mang theo về.  Trong cuộc sống, có những con người như vậy”.(1)
Trong cuộc sống, có những con người như vậy, cũng thu xếp lòng mình để có chỗ cho những câu kinh, cũng khoác lên tấm áo giải thoát, cũng tìm đến chùa, cũng ngồi trước Phật, cũng đọc lời kinh, lòng cũng cảm thấy bình yên hơn hôm qua, nhưng người đó lại xem thường những người còn đang phải ngược xuôi trong gió mưa ngoài kia, những người còn chưa dừng lại, chưa trở về. 
“Ta đã có được bình yên, những người đó thì không, ta đã dừng lại những người đó thì chưa. Ta hơn họ”.
Với những người như vậy, câu kinh để sống trở thành thứ để hơn thua, tấm áo giải thoát trở thành thứ để phân biệt, và người đó dù ngồi ngay trước Phật cũng như đang ở xa lắm, xa đến mức không nhìn thấy rõ được Phật như thế nào. Những người như vậy, câu kinh giải thoát, tấm áo giải thoát không đổi được sự bình yên; trở về, nhưng chỉ đứng ngoài hiên, nhìn vào, rồi đi, vẫn phải chịu một kiếp gió mưa lạnh buốt.
Có người vào rừng sâu, tìm đến bên cây thật to, nhưng chỉ nhặt vài cành nhánh nhỏ mang theo về. Có người đến với Phật, chỉ nhặt lấy vài hạt bụi nhỏ rồi quay đi.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.13.4.2017.
_____________________________
[1] Một đoạn trong bộ kinh mang mã số 125, 增壹阿含經, tập 2 大正新脩大藏經.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

Lời Thật

Lời chân thật không sợ những vây phủ của thị phi, không sợ thời gian làm phai màu, không sợ những biến cố làm biến dạng.
Chim có lời nói của chim, lời nói vang trong gió. Cá có lời nói của cá, lời nói tan trong nước. Người có lời nói của người, và chỉ lời chân thật mới thấm được vào tim, mới gọi được lời chân thật về rồi thuyết phục được chân thật ở lại.
20 năm, 30 năm, người vẫn đứng vừa vặn trong một câu nói của mình ngày xưa, mặc cho người nghe ngày xưa đã đổi thay, mặc cho cuộc sống ngoài kia đã đổi thay, mặc gió thổi mây bay; vẫn giữ được cho mình đôi mắt thật hiền, dù đã thấy nghe đủ chuyện buồn. 
Những đổ vỡ trong kiếp người cũng chỉ là câu chuyện giữa những trái tim không chân thật với nhau, va vào rồi rạn nứt. 


chùa Bé Bé.Phan Thiết.9.4.2017

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

Tháng 3

Tháng 3, con suối nhỏ trước nhà bắt đầu cạn, để nắng tháng 4 hong khô lòng mình. Những ngày cuối tháng 3, con suối chỉ còn lại vài vũng nước nhỏ. Những bé cá bé tép khắp nơi gom về đó, chen chúc nhau trong vũng nước ngày càng vơi bớt đi. 
Nước mỗi ngày một cạn, lũ cò trắng kéo nhau về ngày một nhiều, vây quanh vũng nước, bắt cá bắt tép.
Con suối nhỏ bình yên vẫn chứa trong lòng nó đầy khắc nghiệt. Như cuộc đời.
Vô Thường tranh với lũ cò, bắt cá bắt tép, mang về thả vào chiếc hồ nhỏ dưới hiên nhà, cho chúng nghe kinh.
“Ngày hôm nay đã qua, kiếp sống đã vơi bớt một ngày, như lũ cá trong ao nước cạn mùa nắng khô; hãy cố sống trọn vẹn từng ngày, đừng phung phí”.
Đây là một bài kệ, ngày mới vào chùa làm Chú Tiểu, chiều nào cũng đọc. Nhưng đến mãi sau này mới thực sự cảm nhận được “ao nước” của mình sau mỗi ngày vơi đi một ít, cạn thêm, để khô.
Tháng 3, ươm vài hạt Sen Trắng, trồng vào chiếc hồ nhỏ dưới hiên.
Tháng 4, ngồi dưới hiên, học cách những mầm sen nhỏ lớn lên giữa cuộc đời trong đục. 
Lắng nghe câu kinh ta tự đọc cho mình.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết.1.4.2017

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Đi

Đứng trên tòa nhà cao nhất thành phố, chỉ một vài lần xoay người, một vài bước chân để thay đổi vị trí, là đã có thể nhìn thấy khắp nơi. 
Chỉ cần một lát để nhìn thấy, nhưng để đi qua hết từng con đường, từng góc phố phải mất rất nhiều thời gian. Có khi cả đời cũng chưa đi hết được. 
Thành phố để đi luôn lớn hơn rất nhiều thành phố chỉ đứng trên cao để nhìn.
Và cuộc đời để sống luôn lớn hơn rất nhiều cuộc đời chỉ để nói để nhìn.
Luôn cần rất nhiều thời gian để đi cho hết những điều mình đã thấy đã biết.
Biết cuộc sống là vô thường, có hợp sẽ có tan, có thành sẽ có hoại, nhưng có khi phải mất cả đời vẫn không thuyết phục được lòng mình chấp nhận được điều đó để sống bình thản.
Chúc người cuối tuần thật hiền.


Phan Thiết. 11.3.2017.


Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

Pháp Cú 113

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Sống cả trăm năm mà không thấy cuộc đời này là vô thường, chẳng bằng sống một ngày mà thấy mọi thứ đều vô thường mong manh khó lường, rồi sẽ mất đi”.(1)
Chưa thấy cuộc sống là vô thường, nghĩ phía trước vẫn còn ngày rộng tháng dài, vẫn còn nhiều cơ hội, để làm lại, trở lại, gặp lại; nên có người phải ray rứt cả đời chỉ bởi suy nghĩ: "ngày mai vẫn còn cơ hội".
Nghĩ phía trước vẫn còn ngày rộng tháng dài, nên còn cho phép bản thân sống cho những điều vô nghĩa thêm một ngày nữa; nên có người cả đời chỉ toàn những ngày vô nghĩa.
Nghĩ ngày tháng phía trước vẫn còn nhiều lắm, nên còn cho phép ngày hôm qua dằn vặt lòng mình nốt hôm nay; nên có người chẳng có lấy một ngày thanh thản.
Nghĩ ngày mai vẫn còn nhiều, nên còn cho phép bản thân đua chen thêm một ngày nữa, nên có người cả đời chỉ toàn những đua chen.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 1.3.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 113.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.



Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

Pháp Cú 112

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Sống cả trăm năm mà chưa từng nỗ lực hết mình, chẳng bằng sống một ngày mà nỗ lực cho hết mình”.(1)
Có những bế tắc của cả kiếp người chỉ nhờ một ngày nỗ lực hết mình mà được hóa giải, như một lần dồn hết sức lực bơi khỏi hòn đảo mà bao người cả đời chỉ quanh quẩn ở đó.
Có những âm u cả trăm năm nhờ một ngày nỗ lực hết mình mà sáng tỏ, như một lần dồn hết sức lực mở bung cánh cửa trong ngôi nhà đã khép kín cửa cả trăm năm.
Có những nặng nề của cả kiếp người chỉ nhờ một lần nỗ lực hết mình mà nhấc lên được khỏi vai, rồi đặt xuống.
Có những vết thương dai đẳng, nhờ một ngày đủ mạnh mẽ để tha thứ mà khép miệng.
Khi sống cả trăm năm mà chưa từng nỗ lực hết mình cho một điều gì có ý nghĩa là ta đã phá nát trăm năm đời mình bởi những điều vô nghĩa.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 27.2.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 112.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

Pháp Cú 100

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Đọc đến cả ngàn câu vô nghĩa không bằng đọc được một câu mang đầy ý nghĩa sâu sắc, đọc xong thấy mình đủ can đảm đối diện hết mọi biến cố trong cuộc đời này để bình thản”.(1)
Cả ngàn người đi ngang qua, không bằng một người dừng lại, cùng với nhau dựng lại niềm tin vào tình người giữa cuộc đời này đã ngã đổ từ rất lâu.
Cả ngàn người đi ngang qua mà không chạm được vào ai, chẳng bằng ánh mắt một Người, khi đối diện, thấy mình đủ bình thản để sắp xếp lại gọn gàng những bề bộn trong lòng, không lạc giữa mênh mông.
Cả ngàn lời tranh giành hơn thua chẳng bằng một nụ cười bình thản, quay lưng bước đi.
Chỉ một thôi, bé nhỏ mong manh thôi. như sợi dây nhỏ để ta nắm lại, không rơi vào vực thẳm.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 26.2.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu Kinh Pháp Cú 100.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.