Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tăng Nhất A-hàm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tăng Nhất A-hàm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018

Lòng Tham

Lời Kinh trong lòng bàn tay: 
“Lửa đốt củi, củi bao nhiêu cũng không đủ. Biển nhận nước, nước từ trăm nghìn sông khắp thế gian muôn đời nay ngày đêm đổ về cũng chẳng đầy.
Lòng người, khi còn tham, gom góp giành giật bao nhiêu cũng là thiếu”.(1)
Đó là hạnh phúc của người. Đó là niềm vui của người. Đó là tài sản của người. Đó là hôm qua của người. Đó là ngày mai của người. Người có lòng từ bi luôn biết nghĩ như vậy trước khi làm bất kỳ một việc gì. Nên, lòng tham của mỗi người lấy lòng từ bi của chính họ làm giới hạn. Khi lòng từ bi không còn, giới hạn không còn, lòng tham tràn ra khắp nơi, tràn qua luôn những thứ “của người”.
Một người có lòng từ bi luôn nghĩ, thế giới này sẽ luôn đủ chỗ cho mọi người. Nhưng với người chất chứa đầy lòng tham, cả thế giới này cũng không đủ để lấp đầy lòng họ. 
Không ai có thể tránh khỏi kết quả đến từ những nghiệp ác đã làm, giống như không ai có thể chạy thoát khỏi chiếc bóng của họ dưới ánh mặt trời.
Ngày hôm qua đã qua, những nghiệp ác cũng đã làm xong, nhưng chiếc bóng của nó vẫn còn đổ dài lên hôm nay và ngày mai.
Cẩn thận.

Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 7.6.2018.
_____________________________
[1] Một đoạn trong kinh Tăng Nhất A-hàm.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Thế giới vật chất là vô thường, nhưng những vật chất được gói ghém trong đó đầy sự chân thành và mang đến chia sẻ cho những người cần nó đúng lúc là những thứ rất bền vững; trộm cướp không thể lấy được, vua quan không thể dùng quyền lực tước đoạt được”.(1)
Bền vững vì đã được đem cất vào lòng người.
Một nụ cười không mất là nụ cười có người đón nhận rồi xem như ngọn nến thắp lên bên mình giữa đêm đông.
Một lời nói không mất là lời nói có người đón nhận rồi giữ mãi trong lòng bởi sự chân thành của nó.
Một ngày không mất là ngày gieo được vào trong lòng người những hi vọng vào ngày mai.
Một cuộc đời không mất khi người ta không sống cho những chuyện vô thường.


Chùa TT. Phố Hương. 12.4.2016.
_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh trong Tăng Nhất A-hàm.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

Người Bắt Rắn

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có người ra khỏi làng, muốn tìm bắt rắn độc, khi nhìn thấy rắn to, người ấy vội chụp lấy đuôi, rắn quay đầu lại mổ vào tay, người đó bị thấm độc rồi chết. Đó là người không biết cách bắt rắn nên tự hại đời mình.
Có người cũng thường đọc những lời kinh, nhưng không phải để tâm an tĩnh, không phải để sống mà để cạnh tranh với người, để toan tính hơn thua. Đó là người không biết cách thực hành những lời kinh mà gây thêm ác nghiệp, tự hại đời mình”.(1)
Một chiếc bình không sạch, rót vào đó nước sạch, nước cũng bị bẩn theo.
Khi lòng còn nhiều bất thiện, câu kinh bình yên cũng trở thành phương tiện để người đó gom góp thêm nhiều ác nghiệp. 
Do lòng còn nhiều Ngã Chấp, câu kinh Vô Ngã cũng trở thành phương tiện nuôi lớn lòng Ngã Chấp. Do lòng còn nhiều Hơn Thua, câu kinh Xả Li cũng trở thành phương tiện nuôi lớn lòng Hơn Thua.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 16.8.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: Từ dòng 15 đến dòng 25, khung thứ nhất, trang 813, bộ kinh mang mã số 0125, 增壹阿含經, tập 2 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.
















Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

Biển Tâm

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Này Rahula! Nếu có một người quyết tâm nếm qua hết tất cả nước trong các sông ngòi, người đó có thể làm được không?”
“Dạ! người đó nhất định không thể làm được, vì thế giới này rất rộng lớn, trong đó có biết bao nhiêu sông ngòi, kẻ đó làm sao có thể đi qua hết.”
“Rahula! Con nghĩ thế nào, nếu người đó nói xong rồi đi về phía biển. Tất cả sông ngòi đều đổ về biển, trong một vốc nước biển cũng đã có đủ nước của tất cả sông ngòi”.(1)
Thế giới rộng lớn. Cuộc đời mênh mông. Lòng người vô tận.
Trong đó biết bao âu lo, biết bao nỗi buồn, bởi lòng người hẹp hòi, bởi thời gian đổi thay. Âu lo nối dài âu lo, nỗi buồn chồng lên nỗi buồn, rồi nặng nề bế tắc, cả đời không đi hết. 
Có thể cả đời không đi hết, có thể cả đời thu xếp chưa xong. Nhưng chỉ với một lần tĩnh lặng mọi thứ trở nên nhẹ nhàng.
Một lần tĩnh lặng. Một lần đặt xuống. Một lần buông xả. Một lần quay đầu. Lại có thể đến được nơi cả đời bôn ba chẳng tới.
Trong một vốc nước biển, có đủ nước của tất cả sông ngòi. Trong trái tim tĩnh lặng, có đủ mọi thứ cần thiết để bình yên. 


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 1.5.2017.
_____________________________
[1] Một đoạn trong bộ kinh mang mã số 0125, 增壹阿含經, tập 2 大正新脩大藏經

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Sống

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Thế giới vô biên, không thể tính kể, không thể đo đếm được bằng những bước chân người. Rộng lớn và bất an. 
Hãy mang theo tâm yêu thương không oán hận để có thể thanh thản đi qua đó. Đem tâm không oán hận rải khắp từng nơi đi qua để vun đắp cho mình từng niềm vui và tạo dựng một môi trường sống bình yên cho chính mình”.(1)
Thế giới rộng lớn vô biên, đã không ai có thể đo đếm được bằng những bước chân, nên cũng không ai có thể đi qua hết những bất an trong đó bằng đôi chân của mình.
Có người đốt một thỏi trầm, ngồi trước Phật, nghe nửa đời phong sương lạnh buốt đã qua bỗng chốc ấm lại. 
Có người ngồi trước Phật nghe từng tiếng mõ thật hiền mà tỉnh ngộ, biết ngày mai, dù thế nào, mình cũng không còn đi lạc.
Có người chỉ một lần ngồi dưới hiên chùa, nhìn lớp lớp phù vân giăng kín chân trời, mà biết mình từ nay đã đủ bình thản để đi qua hết những giấc mộng vô thường.
Chỉ một lần biết yêu thương, không oán hận.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.16.4.2017.
_____________________________
[1] Một đoạn trong bộ kinh mang mã số 125, 增壹阿含經, tập 2 大正新脩大藏經.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Sai

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có người, mài búa thật bén, chuẩn bị đầy đủ hành lí cần thiết cho một chuyến vào rừng xa. Kẻ đó ra khỏi xóm làng, vào rừng sâu, cầm búa bén tìm đến một cây gỗ to, nhưng cuối cùng chỉ chặt vài cành nhánh nhỏ mang theo về.  Trong cuộc sống, có những con người như vậy”.(1)
Trong cuộc sống, có những con người như vậy, cũng thu xếp lòng mình để có chỗ cho những câu kinh, cũng khoác lên tấm áo giải thoát, cũng tìm đến chùa, cũng ngồi trước Phật, cũng đọc lời kinh, lòng cũng cảm thấy bình yên hơn hôm qua, nhưng người đó lại xem thường những người còn đang phải ngược xuôi trong gió mưa ngoài kia, những người còn chưa dừng lại, chưa trở về. 
“Ta đã có được bình yên, những người đó thì không, ta đã dừng lại những người đó thì chưa. Ta hơn họ”.
Với những người như vậy, câu kinh để sống trở thành thứ để hơn thua, tấm áo giải thoát trở thành thứ để phân biệt, và người đó dù ngồi ngay trước Phật cũng như đang ở xa lắm, xa đến mức không nhìn thấy rõ được Phật như thế nào. Những người như vậy, câu kinh giải thoát, tấm áo giải thoát không đổi được sự bình yên; trở về, nhưng chỉ đứng ngoài hiên, nhìn vào, rồi đi, vẫn phải chịu một kiếp gió mưa lạnh buốt.
Có người vào rừng sâu, tìm đến bên cây thật to, nhưng chỉ nhặt vài cành nhánh nhỏ mang theo về. Có người đến với Phật, chỉ nhặt lấy vài hạt bụi nhỏ rồi quay đi.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.13.4.2017.
_____________________________
[1] Một đoạn trong bộ kinh mang mã số 125, 增壹阿含經, tập 2 大正新脩大藏經.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Vô Thường

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Có một điều các ngươi phải luôn ghi nhớ và chia sẻ với mọi người: Tấm Thân Này Là Vô Thường. 
Khi nhận ra tấm thân này là vô thường, các ngươi sẽ đủ mạnh mẽ để bình thản đối diện với những biến cố to lớn trong cuộc đời. loại bỏ được những suy nghĩ tiêu cực. Rồi bình thản đối diện với tất cả”.(1)
Khi nhận ra tấm thân này là vô thường, người ta không còn cố chấp nuôi dưỡng trong lòng nỗi buồn dài lâu; không còn cố khắc vào lòng những mối hận sâu dày.
Khi nhận ra tấm thân này là vô thường, người ta không muốn sống một cuộc đời vụn vặt tầm thường nữa, chỉ mỗi tấm thân này vô thường thôi là đủ rồi, không thể để cả cuộc đời mình cũng nát như cỏ cây.
Khi nhận ra tấm thân này là vô thường, người ta sẽ muốn làm điều gì đó bền vững hơn tấm thân, muốn làm được những điều tồn tại lâu hơn cả đời người.
Khi nhận ra tấm thân này là vô thường, người ta chỉ còn tìm cho mình những niềm vui bền vững, để bù đắp lại.


Phố Hương.10.4.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ một đọan trong kinh Tăng Nhất A-hàm.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.