Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Hiểu

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Có bảy cách để người đời có thể sống đi qua hết những khổ đau bất hạnh và sống bình yên giữa cuộc đời đầy gió bụi này.
Cách thứ nhất: HIỂU.”(1)
Có nhiều con đường, có nhiều phương tiện để đến một nơi nào đó, nhưng với những người cố đi mãi vẫn không đến được, có lẽ là giống nhau: Đi Lạc.
Người đời, có trăm cách để đau, có ngàn lý do để khổ, có vạn nguyên nhân để thấy mình bất hạnh; nhưng có một cách để bình yên trở lại là: HIỂU.
Hiểu cuộc đời này là vô thường nên không phải đau đến kiệt cùng trước những chuyện hợp tan. Hiểu có sinh phải có diệt nên không phải buồn khổ đến xé lòng trước những cuộc chia ly sinh tử dài cả kiếp người. Hiểu có đến phải có đi nên không thấy bất hạnh khi những điều mình muốn giữ lại cuộc sống vẫn không ngừng mang đi.
Một lần hiểu đời, cuộc đời khắc nghiệt bỗng trở nên rất hiền hậu. Một lần hiểu người, người dù xù xì gai góc đến đâu cũng trở nên rất hiền hậu. 
Bởi lẽ, chẳng phải người ta lang bạt khắp nơi cũng chỉ tìm một kẻ hiểu mình để dừng lại. Những chiếc tàu, vượt qua bao nhiêu mênh mông đại dương, đi qua bao nhiêu sóng gió, cũng chỉ tìm về bến cảng, gối đầu ngủ, thật yên.
Cách thứ hai: TỰ BẢO VỆ LẤY MÌNH
(còn nữa)


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.5.1.2017.
_____________________________
[1] viết lại từ một đoạn kinh, từ dòng 10 khung thứ 1, trang 432 đến dòng thứ 11 khung thứ 1, trang 432, bộ kinh mang mã số 26, 中阿含經, tập 1 大正新脩大藏經.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Sống

Có kẻ thường tìm thiếu khuyết của người để chê trách, tìm lỗi lầm của người để xô họ ngã, tìm những điều dễ làm người tổn thương để làm họ đau, tìm những điểm yếu của người để thấy bản thân mình tài giỏi hơn.
Có kẻ lại tìm những thiếu khuyết của mình để nhìn lại, tìm những lỗi lầm của mình để hoàn thiện bản thân, tìm những điều sẽ làm người tổn thương, tránh đi, để không làm họ đau, và tìm những điểm mạnh của người để tôn trọng và học hỏi.
Có kẻ đi vay mượn chút bình yên bên ngoài để qua những ngày giông gió, tìm một nơi nào đó để nương náu, tìm ai đó để tựa vào.
Có kẻ lại tự tựa vào mình để bình yên; tự vun đắp từ tâm để làm nơi nương náu cho chính mình giữa cuộc đời này.
Có kẻ còn bôn ba. Có người đã dừng lại.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.4.1.2017.


Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

Đốm Lửa Nhỏ

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Này, đừng bao giờ xem thường một đốm lửa nhỏ”.(1)
Một đốm lửa nhỏ cũng đủ để thiêu rụi cả một cánh rừng rộng lớn. Một lời nói thiếu từ tâm cũng đủ đẩy người ngã vào giông bão.
Một lời nói vô tình cũng đủ để người phải co lại vì đau.
Một đốm lửa nhỏ cũng đủ nhóm lên bếp lửa ấm qua hết mùa đông dài.
Một sợi dây nhỏ cũng đủ giữ người không rơi xuống vực.
Một lời hứa cũng đủ để người vượt qua bao nhiêu trắc trở để quay về.
Người biết giữ lửa chẳng ai đem cả bếp lửa cháy hừng hực để giữ lại, chỉ nhặt một đốm lửa nhỏ, vùi sâu vào tro, cất qua những đêm đông.
Thứ ta mang theo được qua những tháng ngày phiêu bạt chỉ là câu kinh thật sáng thật ấm nằm gọn trong lòng bàn tay, đốm lửa duy nhất có thể cầm được trong tay mà không sợ bị bỏng.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.2.1.2017.
_____________________________
[1] Một trong "tứ bất khả khinh" (bốn thứ không được xem thường).

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Đại Dương Trong Vỏ Ốc

Đại dương trong vỏ ốc.
Với những đứa bé sinh ra trong ngôi làng duyên hải như Vô Thường đều biết nhặt những chiếc vỏ ốc trên bãi biển, áp vào tai để nghe tiếng đại dương.
Trong chiếc vỏ ốc bé tí, có tiếng sóng biển, có tiếng gió thổi qua rặng phi lao, có tiếng bước chân thủy triều lao xao trên cát, có tiếng chim biển văng vẳng mơ hồ.
Người ta nói, do cấu tạo của vỏ ốc, khi gió thổi qua, hiện tượng cộng âm tạo những âm thanh như là sóng biển, như tiếng gió ngang qua rặng phi lao.
Những đứa bé lớn lên trong ngôi làng ven biển ngày xưa chắc chắn sẽ lắc đầu chẳng tin, chúng được nghe người lớn kể lại không giống như vậy, và từ bé chúng cũng đã tin như vậy.

***
Ngày xưa.
Những chú ốc biển chẳng giống bây giờ, chỉ vì rất thương biển nên chúng đã tìm cách làm lại chiếc vỏ của mình, xắp xếp lại ngôi nhà của chúng. Từ ngày ấy, trong lòng vỏ ốc chứa được cả đại dương. Từ ngày đó, dù đã chết, trong lòng chiếc vỏ ốc vẫn còn văng vẳng tiếng đại dương.
***

Người nói: "không phải thứ gì mình muốn giữ lại cuộc sống sẽ mỉm cười, đồng ý không cuốn đi".
Ta cũng đã từng nheo mắt cười: "mình sẽ giữ thứ này lại, giữ người kia lại"., nhưng rồi phải lặng nhìn cuộc sống cuốn họ đi. 
Nhưng ta vẫn muốn kể người nghe câu chuyện những chú ốc bé tí đã giữ lại đại dương trong lòng mình, câu chuyện mà những đứa bé trong ngôi làng duyên hải ngày xưa đã nghe qua một lần rồi tin, và những người lớn ở đó, đã kể câu chuyện này, cũng tin, mặc dù đã từng chứng kiến bao phụ bạc. 
Nghĩa là, nếu biết cách, sẽ giữ lại được.


Chùa Bé Bé. 6.12.2016.


Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Đuốc Ngược Gió

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Kẻ mê đắm vào những phù hoa như cầm ngọn đuốc đi ngược chiều gió, nếu không biết dừng lại, không đủ can đảm để buông ngọn đuốc xuống, không đủ dũng khí để quay đầu, kẻ đó nhất định sẽ bị ngọn lửa ngược gió tạt vào bỏng tay”.(1)
Có kẻ vừa nghe nóng đã biết buông xuống, vừa nghe bất an đã biết dừng lại, vừa nghe cơn gió lạnh cuối thu bất chợt ngang qua hiên nhà đã thấy phía trước cả mùa đông dài.
Không ai có thể nhóm lửa làm ấm được cả mùa đông ngoài kia, nhưng có thể nhóm lên bếp lửa trong ngôi nhà nhỏ của mình, đan thêm chiếc khăn chiếc áo, để tự giữ ấm cho mình giữa mùa đông dài.
Không ai có thể lấp đầy hết nông sâu trong lòng con người để cuộc đời thôi những tị hiềm, nhưng chúng ta có thể lấp đầy lòng mình bằng từ tâm và sự can đảm, để có thể bình thản đối mặt với những tị hiềm của người đời.
Có kẻ phải bị bỏng tay mới biết quay đầu. Nhưng không ít người đến bỏng cả hai tay vẫn chưa buông bỏ được.
Ai cũng từng cầm đuốc đi ngược gió. Có người đã buông xuống, để bàn tay giữ lấy yêu thương giữa những bộn bề.


 Chùa Bé Bé. Phố Hương. 6.11.2016.
_____________________________
[1] dòng 3, khung thứ 2, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, Đại Chính Tạng.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

Tháng 10

"Tháng 10 một người lỡ hẹn,
Cánh thư năm cũ trở mình".
Đã giữa tháng 10, đã cuối thu, hai cây Đại trong sân chùa giật mình đỏ rực, trút lá.
Saigon không có mùa thu, cây trút lá cho mùa thu xa, rất xa.
Những ngày này Saigon mưa nhiều, mịt mù Phố Hương, mưa có kiên trì bao nhiêu cũng không thể thuyết phục được những chiếc lá đã ngã vàng xanh trở lại, nước có chân thành bao nhiêu cũng không thể giữ lại được những chiếc lá lìa cành.
Saigon không có mùa thu.
Ta đã ngồi dưới hiên, đưa tay ra với tháng 10 suốt chừng ấy năm, vẫn chưa một lần chạm được vào mùa thu, mãi cho đến một ngày, có người bỏ Saigon mà đi, đến một nơi có mùa thu, ta mới nghe mùa thu trên từng ngón tay, như rụng đi, lạnh ngắt.
Rồi một nắm lá thu cũng đủ phủ hết cả một kiếp người nhỏ bé dung dị.

Phố Hương. 13.10.2016



Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

Pháp Cú 133

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Đừng bao giờ nói những lời tổn thương. Khi nói lời tổn thương với người, người sẽ tìm lời tổn thương hơn để đáp trả lại.
Ta cố tìm lời tổn thương hơn. Người cố tìm lời tổn thương hơn. Ai cũng cố mài sắt lưỡi dao trong lòng mình để tìm cách cắt vụn bình yên trong lòng người khác".(1)
Có người nào đi qua thế gian này cả đời mà không chạm vào ai? Nhất định là không có.
Một ánh mắt dữ, một lời nói ác cũng đủ làm lòng người động đến tận tâm can. Một lần bội tín, một lần vô cảm cũng đủ mài mòn chân thành trong lòng người. Và người cũng chính là ta.
Sau mỗi lần va chạm ma sát với cuộc đời, nếu lòng người là dao, sẽ sắc bén thêm một tí, sẽ đáng sợ thêm một tí khi chân thành sẽ mỏng thêm đi; nếu lòng người là ngọc, sẽ sáng hơn, sẽ tròn thêm, sẽ trọn vẹn hơn mỗi ngày.
Cuộc đời muôn đời nay vẫn vậy, bất an, vô thường và khó lường. 
Có người lòng như dao, có người lòng như ngọc. Hạnh phúc và khổ đau của mỗi người bắt đầu từ đó, từ chính trong lòng mình, từ cách chúng ta định nghĩa những va chạm giữa mình với cuộc sống bên ngoài: là “tổn thương” để đau, hay “cơ hội” để hoàn thiện.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 1.11.2016.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 133

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.