Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh Tứ Thập Nhị Chương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh Tứ Thập Nhị Chương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 411

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Niềm vui từ những thứ phù phiếm trong thế gian cuối cùng cũng chỉ nhỏ bé như một ngọt mật ngọt trên đầu mũi dao sắt nhọn, nhiều người đời lại nông nổi như một đứa bé, chỉ vì ngọt mật nhỏ không đáng gì mà phải bị nạn đứt lưỡi vong thân”.(1)
Lưỡi dao sắt nhọn đó là lòng bất thiện của chính mình trong những ngày động niệm đi tìm niềm vui..
Có kẻ để đuổi kịp thứ mình mong muốn mà ra sức đạp lên người khác để đi. 
Có kẻ để chạm được vào thứ mình thích mà xô đẩy người té ngã.
Có kẻ để giữ lại được thứ mình cần mà động niệm sân si.
Có kẻ vì những thứ mình yêu thích mất đi mà nặng lời ác khẩu. 
Lòng bất thiện của chính mình làm ra một lưỡi dao, rồi cũng chính lòng bất thiện mài lưỡi dao đó sắt nhọn, và tâm mong muốn sở hữu đã đem chút hạnh phúc trần gian nhỏ bé giành giật được đặt lên đầu mũi dao. Từ đó, chỉ chờ chính mình, một sát-na động niệm, bất cẩn, vong thân.
Biết bao kẻ đã động niệm, bất cẩn, vong thân.
Lưỡi dao sắt nhọn đó cũng chính là thời gian.
15 năm mải miết đi, một chiều ngồi xuống nghỉ chân, nhìn lại, thứ mà 15 năm trước nghĩ là to lớn lớn, 15 năm sau, hóa ra lại bé nhỏ chưa vừa một bàn chân bình yên, và cũng không ngọt như một giọt mật nhân gian. 15 năm đó, thời gian cứ lặng lẽ cắt vụn nát hết tuổi trẻ của mình. 15 năm nữa, có lẽ cũng chỉ như một chớp mắt thoáng qua.
Chẳng ai có thể thương lượng được với thời gian để mua lại tuổi trẻ. 
Sáng nay, giữa tháng 10, lũ Dã Quỳ trên con dốc nhỏ vào chùa đã nở đóa hoa vàng đầu tiên. Hoa Dã Quỳ, hoa Báo Đông. Đã nghe hơi thở mùa đông trong cơn gió lạnh mơ hồ cuối thu ngoài hiên. 
Khoảng cách giữa con và Người lại thêm một mùa đông.


Chùa Bé Bé. 15.10.2018.
_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh trong dòng thứ 25, khung thứ 1, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, tập 17 大正藏.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Đuốc Ngược Gió

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Kẻ mê đắm vào những phù hoa như cầm ngọn đuốc đi ngược chiều gió, nếu không biết dừng lại, không đủ can đảm để buông ngọn đuốc xuống, không đủ dũng khí để quay đầu, kẻ đó nhất định sẽ bị ngọn lửa ngược gió tạt vào bỏng tay”.(1)
Có kẻ vừa nghe nóng đã biết buông xuống, vừa nghe bất an đã biết dừng lại, vừa nghe cơn gió lạnh cuối thu bất chợt ngang qua hiên nhà đã thấy phía trước cả mùa đông dài.
Không ai có thể nhóm lửa làm ấm được cả mùa đông ngoài kia, nhưng có thể nhóm lên bếp lửa trong ngôi nhà nhỏ của mình, đan thêm chiếc khăn chiếc áo, để tự giữ ấm cho mình giữa mùa đông dài.
Không ai có thể lấp đầy hết nông sâu trong lòng con người để cuộc đời thôi những tị hiềm, nhưng chúng ta có thể lấp đầy lòng mình bằng từ tâm và sự can đảm, để có thể bình thản đối mặt với những tị hiềm của người đời.
Có kẻ phải bị bỏng tay mới biết quay đầu. Nhưng không ít người đến bỏng cả hai tay vẫn chưa buông bỏ được.
Ai cũng từng cầm đuốc đi ngược gió. Có người đã buông xuống, để bàn tay giữ lấy yêu thương giữa những bộn bề.


 Chùa Bé Bé. Phố Hương. 6.11.2016.
_____________________________
[1] dòng 3, khung thứ 2, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, Đại Chính Tạng.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.