Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

Pháp Cú 8

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Những người chấp nhận sống trong cảnh không vui nhưng vẫn giữ được từ tâm cho trái tim, giữ được yêu thương trong lời nói, giữ được sự chân thành trong đôi mắt đôi tay, vẫn bước đều về phía trước, vẫn giữ được niềm tin. Kẻ đó như ngọn núi đá không lay chuyển trước những giông gió cuộc đời”.(1)
Đâu phải vì mình bé nhỏ mà cuộc đời thương tình không nổi gió. Đâu phải vì mình mệt mỏi mà giông bão sẽ mềm lòng. Đâu phải vì đôi chân đã rệu rã mà con đường chạnh lòng thu ngắn lại. Đâu phải vì mình muốn giữ lại cuộc sống sẽ mỉm cười đồng ý không cuốn đi. 
Người trở về từ phố rộng, sau nhiều lần cuối năm không về.
Ngày xưa, người đi, như chiếc thuyền nhỏ tất tả chạy trốn bão, rồi mới biết, chạy trốn mãi còn mệt mỏi hơn ở lại và đối mặt một lần.
Người về, rủ lũ sẻ về con phố nhỏ, mỗi sáng, một nắm thóc, một tách cafe, ngồi nhìn lũ sẻ tíu tít rủ nhau về dưới hiên nhặt thóc, nhìn sẻ mẹ cẩn thận tách từng vỏ thóc mớm cho lũ sẻ non. Mỉm cười, cúi đầu trước Gautama, xỏ giày, nghe lòng đủ bình thản đi qua hết những giấc mộng vô thường ngoài kia.
Người về ngôi nhà có cây ngọc lan nơi góc sân tháng 5 thơm từng trang sách. Người về, thôi không làm chiếc thuyền con nữa, mà làm một hòn đảo nhỏ cho riêng mình; khi là thuyền, có đâu thì cũng lênh đênh.
Đâu phải vì mình bé nhỏ mà cuộc đời thương tình không nổi gió.


TT. Phố Hương. 6.2.2016.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 8.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

Tuổi Trẻ

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Tuổi trẻ như cánh cung khỏe khoắn, rắn chắc, mang đầy khát vọng. Hãy hướng cuộc đời mình vào những mục tiêu thật cao thật xa, cao hơn những xô bồ, xa hơn những điều tầm thường trong cuộc sống.
Đừng nghĩ còn thời gian mà chần chừ chờ đợi.
Tuổi già như cánh cung đã nứt gãy, mũi tên chỉ còn nghe tiếng thở dài thay cho tiếng xé gió lao đi.”(1)
Hạnh phúc và thành công bền vững trong cuộc sống chưa bao giờ là chuyện của may rủi.
Kịp căng buồm lên khi trời vừa nổi gió.
Kịp mở lời khi người vừa mở lòng.
Kịp đưa tay ra khi có kẻ đang cần.
Kịp nhóm lên trong lòng ngọn lửa khi chung quanh bắt đầu tối và lòng người bắt đầu giá lạnh.
Kịp tĩnh lặng khi cuộc sống ngoài kia bắt đầu xô bồ hơn.
Kịp vững chãi khi giông gió ập đến.
Kịp trở về khi ngày xưa vẫn chưa phủ rong rêu.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 3.2.2016.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú (?).

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Giải Thoát

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Này! Các người hãy nỗ lực lên! Ta chỉ có thể chỉ cho các người thấy được con đường giải thoát, rồi bản thân các người phải tự đi, ta không thể đi giúp ai được.
Những trói buộc, những khổ đau mà các ngươi đang vướng phải, tùy theo năng lực của mỗi người, ai tháo gỡ được điều gì sẽ giải thoát được khỏi những hệ lụy của thứ đó".(1)
Khi bỏ được lòng tham "danh", người ta đã cởi bỏ được những nặng nề những hệ lụy của "danh" khỏi cuộc đời mình. Giải thoát là vậy, tỉ lệ thuận với khả năng buông bỏ những thứ phù phiếm trong cuộc đời.
Khi bỏ được lòng tham "tài", tham "sắc".  cũng tương tự như vậy.
Trong nhà Thiền có cặp từ "phần giác", "phần chứng". Hiểu được sâu sắc những hệ lụy của vấn đề gì người ta sẽ thoát khỏi những hệ lụy của điều đó.
Khi đôi tay cố đưa ra để giữ lại thật nhiều thứ phù phiếm trong cuộc sống, trái tim sẽ phải mệt mỏi nhiều vì phải lo chuyện được mất, đôi chân phải nặng nề rồi khụy xuống.
Ở xứ lạnh.
Vào mùa đông.
 Lũ cây rừng quyết định trút sạch lá,  mỗi chiếc lá như một bàn tay nhỏ, xòe ra hứng tuyết. Chừng ấy bàn tay sẽ giữ lại được lượng tuyết rất nhiều, rất nặng, cây biết mình không chịu nổi mà gãy đổ nên quyết định trút lá.
Lẽ nào lại thua cỏ cây?!


Phố Hương.30.1.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 276.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

Quà

Đôi khi cuộc sống nhất định không chịu gói ghém món quà rất có giá trị của mình trong chiếc hộp thật đẹp, để người nhận nó không biết, nhăn mặt khó chịu rồi ném đi.
Đôi khi sau khi cố vượt qua rất nhiều khó khăn để đi đến tận cùng của vấn đề ta lại nhận ra nếu đừng đi đến tận cùng lại tốt hơn.
Đôi khi cuộc sống biến ta thành một đứa bé, ngẩn ngơ, kiểu như ngày xưa nghe người lớn nói mọi sinh vật đều cần oxi để sống, nhưng không biết tại sao khi ném chú cá lên bờ, nơi có rất nhiều oxi, cá lại lăn quay ra chết.
Đôi khi có những kẻ hẹn nhưng không chờ, có kẻ chờ nhưng chưa bao giờ hẹn. 
Đôi khi không chấp nhận mất đi một ít mà người ta phải mất đi tất cả.


Phố Hương.29.1.2016


Pháp Cú

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Người nào chế phục được cơn giận đang cuộn lên trong lòng mình như dừng lại được một chiếc xe đang lao nhanh xuống dốc, đó mới là kẻ chế phục giỏi, điều khiển giỏi, còn không chỉ là kẻ cầm cương hờ cho cuộc đời mình thôi.”(1)
Với một kẻ chỉ cầm cương hờ cuộc đời mình, mọi thứ trở thành chuyện may rủi; chỉ có bấp bênh là chắc chắn, mất mát là chắc chắn, tổn thương là chắc chắn.
Khi chỉ cầm cương hờ, ta mất đi quyền định nghĩa những sự việc xảy ra trong cuộc sống: đây là cơ hội, kia là thử thách. 
Ngược lại, ta để cuộc sống định nghĩa bản thân mình: cuộc sống mang đến những khó khăn để định nghĩa đó là kẻ thất bại; mang đến những biến cố để định nghĩa đó là người nông nổi, mang đến những chướng ngại để định nghĩa đó là một kẻ bỏ cuộc.
Khi chỉ câm cương hờ, ta nhường quyền kiểm soát cuộc đời mình cho kẻ khác.
Khi chỉ cầm cương hờ, ta không đủ sức nhìn xa hơn những biến cố để tin, để thương, để thanh thản.


 Chùa TT. Phố Hương. 29.1.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú (?)

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

Pháp Cú 224

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Để xây dựng được cho mình một môi trường sống hạnh phúc bền vững hơn những gì trong thế giới vô thường này, hãy làm ba việc":
1. "Nói lời chân thật."
Lời chân thật không sợ những vây phủ của thị phi, không sợ thời gian làm phai màu, không sợ những biến cố làm biến dạng.
Chim có lời nói của chim, lời nói vang trong gió. Cá có lời nói của cá, lời nói tan trong nước. Người có lời nói của người, và chỉ lời chân thật mới thấm được vào tim, mới gọi được lời chân thật về rồi thuyết phục được chân thật ở lại.
20 năm, 30 năm, người vẫn đứng vừa vặn trong câu nói của mình ngày xưa, mặc cho cuộc sống ngoài kia đã đổi thay rất nhiều.
Những mong manh đổ vỡ trong kiếp người cũng chỉ là chuyện của những điều không chân thật với nhau.
2. "Không nuôi dưỡng những cơn giận trong tâm."
Cơn giận như nhát búa gõ vào sự bình yên trong lòng mỗi người. 
Còn nuôi dưỡng những cơn giận trong lòng, hạnh phúc nào không vỡ nát?!
3. "Gói ghém thật nhiều yêu thương và trân trọng vào những gì muốn chia sẻ với cuộc sống”.(1)
Người muốn nhặt được thật nhiều chân thành trong cuộc sống? Hãy cẩn thận ươm từng hạt giống chân thành vào mỗi dấu chân trên con những con đường mình qua. 
Hạt giống sẽ nảy mầm. Chân thành sẽ trở lại. Chỉ là vậy thôi.
Cuộc sống chẳng cho không điều gì nhưng cũng chưa từng phụ bạc ai.


chùa Bé Bé. Phan Thiết. 25.1.2016.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 224.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Lũ Đêm

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Cơn lũ đêm từ thượng nguồn bất ngờ tràn về cuốn phăng đi cả ngôi làng còn say ngủ.
Tử thần đi qua cuộc đời này cũng bất ngờ như cơn lũ đêm, cuốn phăng đi kẻ còn say mê trong những thứ phù phiếm chưa từng tỉnh thức để biết nguy hiểm đang ở rất gần".(1)
Lũ đêm tràn qua, bất ngờ, không một ai trở tay kịp. Cuốn phăng hết nhà cửa và những thứ người ta ra sức tích góp được ra biển.
Người trở về sau lũ, trắng tay, đâu còn gì, chỉ còn nền nhà tan hoang. Người trở về sau những bão giông của cuộc đời cũng đâu còn gì, chỉ còn một mảnh đất tâm.
Nền nhà là đất. Tâm người là đất. "Tâm như địa”. Thứ còn ở lại với mỗi người sau những bão giông.
Có kẻ rất nhiều vật chất nhưng khi đối mặt với bão giông lại thấy mình nghèo đến tội, không có chút bình yên để dùng qua những ngày giông bão.
Người trở về sau lũ, kẻ đã đối diện với những được mất trong cuộc đời, kẻ đã biết được thứ gì sẽ mất đi, thứ gì sẽ còn lại sau bão giông, lẽ nào lại dựng lên trên mảnh đất tâm  của mình một ngôi nhà như ngày xưa, ra sức tích góp những thứ phù phiếm như ngày xưa. Để chờ lũ đêm tràn về???


TT. Phố Hương.23.1.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 287.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.