Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp Cú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp Cú. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

Cỏ Dại Ngày Mưa

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Khi còn nặng lòng với những thứ phù phiếm, còn say mê đắm chìm giữa chốn phù hoa, những bất an trong lòng sẽ lớn lên thêm từng ngày, như lũ cỏ dại lớn lên rất nhanh sau những ngày mưa, xóa mất lối về”.(1)
Có những người đi qua cuộc đời như dòng sông mùa lũ, sau mỗi ngày, lòng đục hơn, hung bạo hơn, bất an hơn, mang đến nhiều tổn thương hơn cho những nơi đi qua; những tĩnh lặng, trong xanh, hiền hòa hôm qua đã mất, còn tĩnh lặng ngày mai chẳng biết đến bao giờ.
Có người đi qua cuộc đời như trăng hạ huyền cuối tháng, mỗi ngày khuyết thêm, mỗi đêm tối thêm, từ sáng đi vào tối, mịt mù.
Dòng sông mùa lũ với dòng sông tháng giêng là một; trăng hạ huyền cuối tháng với trăng thượng huyền đầu tháng chẳng phải hai và người còn bôn ba đuổi theo giông gió với người đã dừng lại bình thản nhìn từng cơn giông tới chẳng phải khác.
Dòng sông mùa lũ cách dòng sông tháng giêng thật hiền một mùa mưa gió. 
Người còn bôn ba giữa chốn bụi hồng và người đã biết hồi đầu dừng lại cách nhau bao xa? 


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 16.9.2016.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 335

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Đừng Tầm Thường

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Đừng theo đuổi những điều tầm thường. Đừng chất chứa trong lòng những điều hạ liệt. Đừng nghe những lời làm mình lạc lối. Đừng gom góp những nguyên nhân mang đến khổ đau đổ vào cuộc đời mình”.(1)
Có những con đường rất dài, nhiều trắc trở, nhưng nhiều người vẫn muốn đi cho hết, vì cuối con đường ấy là một thắng cảnh đẹp.
Có những người chấp nhận những trắc trở để đi đến cùng với một ai đó, vì kẻ ấy có những lý tưởng hay.
Đừng theo đuổi những điều tầm thường, đừng gom góp cất vào lòng những điều hạ liệt, đừng sống cuộc đời vụn vặt, để người ta bỏ mình không chút luyến tiếc.
Một chiếc cốc bẩn, để đâu cũng được, đặt đâu cũng xong. Nhưng một chiếc cốc sạch, chứa đựng trong đó thứ có giá trị, người ta phải che đậy cẩn thận, phải tìm kiếm một chỗ thích hợp để cất giữ, phải thường xuyên để tâm tới.
Đừng chất chứa trong lòng những điều tầm thường để người tùy ý bỏ mặc ta ở đâu cũng được.
Đừng nuôi dưỡng trong lòng những điều tầm thường.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 13.5.2016.
_____________________________
[1] 
Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 167

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Lũ Đêm

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Cơn lũ đêm từ thượng nguồn bất ngờ tràn về cuốn phăng đi cả ngôi làng còn say ngủ.
Tử thần đi qua cuộc đời này cũng bất ngờ như cơn lũ đêm, cuốn phăng đi kẻ còn say mê trong những thứ phù phiếm chưa từng tỉnh thức để biết nguy hiểm đang ở rất gần".(1)
Lũ đêm tràn qua, bất ngờ, không một ai trở tay kịp. Cuốn phăng hết nhà cửa và những thứ người ta ra sức tích góp được ra biển.
Người trở về sau lũ, trắng tay, đâu còn gì, chỉ còn nền nhà tan hoang. Người trở về sau những bão giông của cuộc đời cũng đâu còn gì, chỉ còn một mảnh đất tâm.
Nền nhà là đất. Tâm người là đất. "Tâm như địa”. Thứ còn ở lại với mỗi người sau những bão giông.
Có kẻ rất nhiều vật chất nhưng khi đối mặt với bão giông lại thấy mình nghèo đến tội, không có chút bình yên để dùng qua những ngày giông bão.
Người trở về sau lũ, kẻ đã đối diện với những được mất trong cuộc đời, kẻ đã biết được thứ gì sẽ mất đi, thứ gì sẽ còn lại sau bão giông, lẽ nào lại dựng lên trên mảnh đất tâm  của mình một ngôi nhà như ngày xưa, ra sức tích góp những thứ phù phiếm như ngày xưa. Để chờ lũ đêm tràn về???


TT. Phố Hương.23.1.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 287.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.



Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Pháp Cú 135

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Mỗi sáng, Kẻ Mục Đồng với chiếc roi trong tay, vào chuồng đánh thức lũ trâu dậy rồi lùa ra đồng....
Mỗi sáng, THỜI GIAN với chiếc gậy "thời gian" trong tay, đánh thức vạn vật dậy rồi lùa đi, không cưỡng lại được...
Thời Gian đẩy chung ta qua hết những tháng năm tuổi trẻ, qua hết tuổi già rồi đẩy vào hoại diệt, rồi thời gian khép cánh cửa sau lưng từng người lại và cẩn thận xóa hết từng dấu chân...."(1)
Ngày Hôm Qua như một chiếc ngăn kéo, đẩy vào khóa lại và không mở ra để có thể cất thêm vào đó thứ gì được nữa.
Này! Ta đã để lại gì trong "Ngăn Kéo Ngày Hôm Qua"? Ánh mắt thật ấm nhìn cuộc sống, tiếng thở dài cô độc, hay không là gì cả?
Cuộc sống được định hình bởi những thứ được cất trong "Ngăn Kéo" như vậy.
Này! Có không? Một điều gì đó vẫn chưa làm, một lời gì đó vẫn chưa nói, cho ta cho người, trong những tháng năm tuổi trẻ, bởi suy nghĩ: "sau này mình vẫn còn cơ hội".
Nghe đâu, có kẻ vì câu nói: "sau này mình vẫn còn cơ hội" mà phải hối hận cả đời....


Vô Thường
17.9.2015. Chùa Bé Bé. Phố Hương


P/s: này Người! có đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật...
________________
[1] Vô Thường viết lại từ câu kinh Pháp Cú 135

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Pháp Cú 121














[lời kinh trong lòng bàn tay]
PHÁP CÚ 121



Gautama nói:
"...đừng bao giờ xem thường những việc xấu ác nhỏ, cho rằng chúng chẳng tác hại gì nhiều. Những giọt nước bé rơi lâu cũng đầy chiếc bình to. Kẻ ngu phu sở dĩ mang đầy tội ác cũng là do tích góp từ những việc xấu ác nhỏ..." (Pháp Cú 121)

...cứ mải miết đi, 

những bước chân nối nhau, 
khi nhìn lại, thấy mình đã đi thật xa, 
chẳng còn đủ sức để quay trở về... [cười]

Vô Thường
Sài Gòn. 15.9.2013
Om Mani Padme Hum!

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Xa và gần













[lời kinh trong lòng bàn tay]
XA VÀ GẦN

Gautama nói:
"có những người sống ngay bên cạnh ta, nhưng thực sự như đang ở rất xa. Có những người sống rất xa, nhưng lại như ngay bên cạnh..."

khoảng cách giữa những con người với nhau...
Xa hay gần...
Chẳng ai lại đi đo đếm bằng những bước chân...

Vô Thường
SG.3.9.2013
Om Mani Padme Hum.

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Bạn














[lời kinh trong lòng bàn tay]
BẠN


Gautama nói...

"nếu ngoài kia, con không thể tìm thấy được người bạn thật sự, con hãy như chú voi, về lại khu rừng ngày xưa, sống một mình, thanh thản..." (Kinh Pháp Cú)

có đi nhiều, mới thấy....
khu rừng xưa...
quê nhà xưa...
ngôi nhà xưa...
Cũng là một người bạn thật tốt....

để đôi giày đầy bụi ngoài hiên... để hết mưa gió ngoài hiên.... 4.30h sáng sẽ có chuyến tàu hỏa kéo hồi còi thật dài chạy qua làng... bao năm rồi vẫn vậy...

Vô Thường 
Sài Gòn, ngày cuối cùng tháng 7....
Om Mani Padme Hum!