Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...
Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

Bạn

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Kẻ thù lớn nhất của mỗi người là suy nghĩ bất thiện trong lòng họ. 
Người bạn lớn nhất của mỗi người là suy nghĩ thiện, cũng chính trong lòng họ”.(1)
Khi suy nghĩ bất thiện còn tồn tại trong lòng, đôi chân còn vội vã đua tranh, đôi tay còn cố giữ lại những điều hư ảo, miệng còn nói những lời tổn thương, mắt còn thấy lỗi lầm của người.
Những suy nghĩ bất thiện trong lòng làm chúng ta bất an hơn kẻ thù của mình. 
Khi đối mặt với những hẹp hòi của nhân gian, người bạn tốt nhất là sự rộng lượng của chính mình, cho bản thân mình một lối thoát. Khi đối mặt với những phù hoa, người bạn tốt nhất là sự dung dị của chính mình, cho bản thân một điển tựa. Kẻ thù lớn nhất ở đó, người bạn lớn nhất cũng ở đó.
Có lẽ đến một ngày, ai cũng chỉ còn muốn những buổi sớm mai bình yên. Nhưng nhiệm vụ của chúng ta không phải đi tìm một điều gì đó bên ngoài, mà quay nhìn lại, tìm ngay bên trong bản thân mình những suy nghĩ bất thiện đã ngăn cản lòng bình yên.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 22.10.2017.
_____________________________
[1] Dòng 22, khung thứ hai, trang 469, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Bạn

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Nếu không kết bạn được với người hơn mình. Nếu không kết bạn được với người bằng mình. Thì nên đơn độc đi qua cuộc sống này, đừng bao giờ kết bạn và đi chung với những người chất chứa trong lòng đầy tâm niệm bất thiện và nông nổi”.(1)
Nếu chưa đủ tĩnh lặng để không vỡ ra giữa những ồn ã của người, đừng nên bước vào, chỉ sợ lại có thêm một người ồn ã.
Nếu chưa biết đường trở về từ những đám đông, đừng nên bước vào, chỉ sợ đám đông đó lại có thêm một người ngơ ngác.
Có lẽ cũng chẳng có được mấy người đủ sức đi qua hết con đường sinh tử này một mình như một vị Độc Giác. 
Nhìn hoa nở, thấy câu kinh Duyên Sinh. Nhìn lá rơi, thấy câu kinh Vô Thường. Nhìn màu trời xanh sau những ngày mưa bão, thấy câu kinh Bất Sinh Bất Diệt.
Rồi giật mình. Mỉm cười. Giác ngộ. Thấy tâm mình, thấy vạn vật như hoa nở, lá rơi, trời xanh. 
Nhưng đừng vì thấy mình đơn độc mà tùy tiện đi chung với ai cũng được.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 10.7.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 61

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Bạn Như Chiếc Cân














[lời kinh trong lòng bàn tay]
BẠN NHƯ CHIẾC CÂN


Gautama lại nói:
"...có những người bạn đối đãi với nhau như chiếc cân..."

cân đo với nhau từng li từng tí...

Còn danh dự,
còn địa vị,
còn một sức nặng trong xã hội,
người ta còn cúi xuống, còn nâng lên...

Ngày trắng tay thì cứ là sòng phẳng... [cười]

Vô Thường
SG.21.9.2013
Om Mani Padme Hum

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Bạn














[lời kinh trong lòng bàn tay]
BẠN


Gautama nói...

"nếu ngoài kia, con không thể tìm thấy được người bạn thật sự, con hãy như chú voi, về lại khu rừng ngày xưa, sống một mình, thanh thản..." (Kinh Pháp Cú)

có đi nhiều, mới thấy....
khu rừng xưa...
quê nhà xưa...
ngôi nhà xưa...
Cũng là một người bạn thật tốt....

để đôi giày đầy bụi ngoài hiên... để hết mưa gió ngoài hiên.... 4.30h sáng sẽ có chuyến tàu hỏa kéo hồi còi thật dài chạy qua làng... bao năm rồi vẫn vậy...

Vô Thường 
Sài Gòn, ngày cuối cùng tháng 7....
Om Mani Padme Hum!

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

Bạn

Đến gần 14 tuổi cậu bé mới có người bạn thực sự đầu tiên khi gia đình hàng xóm mới về mang theo một cô bé thật đặc biệt: cô bé bị mù. 
Cậu bé bị dị tật từ khi mới sinh, nếu mới gặp lần đầu tiên có lẽ không ai nghĩ cậu bé là người của hành tinh này.
Cậu bé được nhiều người thương, nhưng nó không thích thương hại, nó muốn làm một người bình thường. “Nhưng mình có phải là người bình thường đâu”, cậu bé nghĩ vậy rồi lặng lẽ buồn. Cô bé hàng xóm cho cậu bé được làm một người bình thường. Cái tốt, cái xấu đối với người mù không giống những người bình thường khác. Cô bé cảm nhận cuộc sống bằng trái tim.
Hai đứa trở thành bạn thân, vì cô bé cũng muốn được làm một người bình thường
Đôi mắt của cô bé có thể chữa sáng, người thân cô bé ở một thành phố lớn nhất nước nói thế. Thấy cô bé mừng, cậu bé vui đến ứa lệ.
Rồi cô bé đi. Đôi mắt được chữa sáng. Người thân giữ lại chơi nhưng cô bé cứ đòi về.
Ngày về, cô bé vội chạy sang nhà cậu bé. 

Hai đứa nhìn nhau, ngỡ ngàng, lặng lẽ như hai người lạ.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Thủ Thiêm. 9.1.2010.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.