Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Hoa Rơi

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Từ những đóa hoa rơi người ta có thể nhặt lấy kết lại thành chuỗi hoa thơm xinh xinh để tặng cho người hoặc làm đẹp bản thân, mang lên đầu, đeo vào cổ vào tay.
Từ tấm thân bình thường này, có thể nhặt ra được nhiều thứ tốt đẹp: nhặt từ tâm trong trái tim, nhặt yêu thương trong ánh mắt, nhặt chân thành trong lời nói, nhặt hơi ấm trong đôi tay… để kết lại thành chuỗi yêu thương, làm đẹp bản thân mình và tặng cho những người chung quanh".(1)
Điều to lớn vĩ đại thì không phải ai cũng có thể làm được, nhưng mỗi ngày, người ta có thể làm được những việc bình thường trong khả năng của mình nhưng cất chứa trong đó thật nhiều yêu thương, thật nhiều chân thành, thiết tha.
Gieo hạt mầm nhỏ chứa đầy hi vọng vào vết nứt của trái tim vừa bị tổn thương. Đặt chút hơi ấm vào đôi tay lạnh như đã trăm năm rồi. Đến ngồi cạnh một người như đã bị cuộc đời bỏ hoang từ rất lâu. Chia với người một chiếc ô và cùng nhau đi qua hết một ngày mưa gió.
Những điều giản dị đó cũng đẹp và đáng yêu như một đóa hoa thơm, có thể cất gọn trong lòng trái tim của người nhận, rồi nằm yên mãi ở đó, không mất, không phai.
Có những đóa hoa trăm năm vẫn chưa tàn. Có những đóa hoa trăm năm vẫn còn hương. Có những con người vẫn còn để ánh mắt thật hiền ở lại, dù đã đi rất lâu, rất xa.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 23.10.2015
_____________________________
[1] Viết lại từ câu Kinh Pháp Cú 53.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Pháp Cú 114

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Sống cả trăm năm lưu lạc trong bão giông không thấy được con đường dẫn về tĩnh lặng, chẳng bằng chỉ sống một ngày mà được thấy được đi trên con đường dẫn về tĩnh lặng".(1)
Ta không muốn nói cả trăm năm lưu lạc trong bão giông là vô nghĩa. Người cũng đừng bảo thế. Giữa mùa khô hạn, ai lại đem cả thùng nước đục đổ đi, rồi chạy vạy tất bật khắp nơi tìm vài giọt nước trong. Vô lý lắm. Kẻ trí tự biết cách lắng đục để tìm trong.
Ta chỉ muốn nói, đừng để cả trăm năm lưu lạc trong bão giông trở thành vô nghĩa. Đừng đem cả trăm ấy đổ đi.
Nhưng mà bằng cách nào để không vô nghĩa?
Ngày làm chủ được tâm mình, ngày thuyết phục được lòng mình không đuổi theo những phù phiếm nữa, là ngày thấy được con đường dẫn về tĩnh lặng; là ngày trái tim trở thành viên THANH THỦY CHÂU, lắng trong cả trăm năm bị vẩn đục.(2)


Phố Hương.9.11.2015
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 114.
[2] Thanh Thủy Châu, hạt châu có công dụng làm trong nước đục.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Pháp Cú 31

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Kẻ nào không còn muốn đuổi theo những thứ phù phiếm nữa, và cảm thấy sợ những tháng năm mải miết đuổi theo phù phiếm của mình, kẻ đó đã nhóm lên ngọn lửa, gom hết những thứ rác rưởi trong lòng mình, đốt sạch, rồi mang trái tim thật ấm đó đi qua thế gian."(1)
Ta qua lại cuộc đời mênh mông này muôn vạn kiếp. 
Ngang qua những mùa Xuân xôn xao tuổi trẻ, nảy mầm, tạo nghiệp.
Ngang qua những mùa Hạ gió mưa, nhọc nhằn theo đuổi những tham vọng trong lòng.
Ngang qua những mùa thu tĩnh lặng, biết buông xả những điều đã cố hết sức gom góp suốt mùa Hạ, mùa Xuân. Như cỏ cây nhuộm đỏ lòng mình rồi thả tay, trút lá.
Ngang qua những mùa đông dài một mình.
 Một lần. Hữu duyên đi ngang qua Người, ngỡ ngàng trước hơi ấm tỏa ra từ trái tim, ta như đứa bé, ngồi co ro trong hơi ấm của Người một lát.
Rồi xin được từ Người một đốm lửa, xin được từ Người một ít từ tâm, cẩn thận mang theo, để nhóm lên ngọn lửa cho mình, gom hết hết những nông nổi trong lòng, đốt, thản nhiên nhìn khói lên trời.


Chùa Bé Bé. Phố Hương.28.9.2015
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 31.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.




Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Pháp Cú 135

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Mỗi sáng, Kẻ Mục Đồng với chiếc roi trong tay, vào chuồng đánh thức lũ trâu dậy rồi lùa ra đồng....
Mỗi sáng, THỜI GIAN với chiếc gậy "thời gian" trong tay, đánh thức vạn vật dậy rồi lùa đi, không cưỡng lại được...
Thời Gian đẩy chung ta qua hết những tháng năm tuổi trẻ, qua hết tuổi già rồi đẩy vào hoại diệt, rồi thời gian khép cánh cửa sau lưng từng người lại và cẩn thận xóa hết từng dấu chân...."(1)
Ngày Hôm Qua như một chiếc ngăn kéo, đẩy vào khóa lại và không mở ra để có thể cất thêm vào đó thứ gì được nữa.
Này! Ta đã để lại gì trong "Ngăn Kéo Ngày Hôm Qua"? Ánh mắt thật ấm nhìn cuộc sống, tiếng thở dài cô độc, hay không là gì cả?
Cuộc sống được định hình bởi những thứ được cất trong "Ngăn Kéo" như vậy.
Này! Có không? Một điều gì đó vẫn chưa làm, một lời gì đó vẫn chưa nói, cho ta cho người, trong những tháng năm tuổi trẻ, bởi suy nghĩ: "sau này mình vẫn còn cơ hội".
Nghe đâu, có kẻ vì câu nói: "sau này mình vẫn còn cơ hội" mà phải hối hận cả đời....


Vô Thường
17.9.2015. Chùa Bé Bé. Phố Hương


P/s: này Người! có đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật...
________________
[1] Vô Thường viết lại từ câu kinh Pháp Cú 135

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Pháp Cú 380

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Hãy tự bảo vệ cuộc đời mình bằng chính tâm từ của mình. 
Hãy thuần hóa tâm mình, hãy thuyết phục tâm mình trở nên mạnh mẽ để làm nơi nương náu. Cố thuần hóa cho bằng được tâm mình như những thương thương khách tìm cách thuần hóa được lũ ngựa mà mang theo trong những chuyến hành xa”.(1) 
Cuộc hành trình dài, người thương khách cần những con ngựa khoẻ đã được thuần hóa để chuyên chở hàng hóa nặng.  
Cuộc đời dài, cần trái tim mạnh mẽ để hóa giải những nặng nề mà cuộc sống chất lên vai mình, bình yên đi về; cần trái tim độ lượng để xoa cho nhau từng vết thương, lại mỉm cười. 
Lũ ngựa khoẻ có thể mua. Nhưng trái tim mạnh mẽ, ta làm sao mua, người làm sao bán? Trái tim độ lượng, người làm sao cho, ta làm sao nhận?
Cuối cùng.
Người bạn tốt nhất của mỗi người là trái tim mạnh mẽ của chính họ, và người bảo vệ ta nhiều nhất là trái tim độ lượng của chính mình. 
Mạnh mẽ, trước mắt sẽ phải đối mặt với nhiều việc, nhưng cuối cùng là đến đích. Độ lượng, trước mắt sẽ thiệt thòi nhiều, nhưng cuối cùng là bình yên.
Chỉ cần cuối cùng viên mãn.


Chùa Bé Bé. Phố Hương.11.9.2015
_____________________________
[1] viết lại từ câu Kinh Pháp Cú 380

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Người Về

Lâu lâu, Người lại về chùa, tụng một thời kinh. 
Thực ra Người cũng chẳng thuộc được câu kinh nào để đọc. Người chỉ yên lặng ngồi đó, đợi khi nghe những người chung quanh niệm Phật, cất tiếng niệm theo.
"Nam Mô A Di  Đà Phật".
"Nam Mô A Di  Đà Phật".
Trong tiếng niệm Phật của Người nghe có tiếng gió lạnh của những ngày mưa bão. Có tiếng thở dài cô độc của vực sâu. Có tiếng bước chân phiêu bạt cả nửa đời người. Có tiếng chiếc lá cuối thu rơi hoài không chạm đất.
Khi người về tụng kinh, Vô Thường lại cho niệm Phật nhiều hơn, chỉ muốn ngồi cạnh Người mà thêm vài câu nữa.
Này Người, phải bao nhiêu câu niệm Phật mới đủ để lấp đầy những khoảng trống trong lòng?
Phải bao nhiêu câu niệm Phật nữa mới chạm được bình yên?


Phố Hương.27.7.2015


Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Nhìn

"Nên nhớ, trên đời này có hai thứ người ta không nên nhìn thẳng vào. 
Thứ nhất là mặt trời.
Thứ hai là lòng người".
Lòng người ai cũng có những góc khuất, những vết thương, những thứ chưa thật sự nguyên vẹn. 
Khi hiểu quá nhiều mà không có tâm bao dung để lấp cho đầy những thứ còn khiếm khuyết của người, ta rất dễ đánh mất một con người đã từng rất thương, rồi chính chúng ta trở nên cô độc.
Có những con đường người ta không nên đi đến tận cùng, mặc dù mình đủ sức đấy.


Chùa Bé Bé. Phố Hương