Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Nhiều

Lời kinh trong lòng bàn tay:
“Khi lòng tham càng nhiều, cũng cuộc đời đó, nhưng những thứ lôi kéo họ, xô ngã họ sẽ trở nên nhiều thêm”.(1)
Cũng con đường đó, khi chùn chân, con đường trở nên rất dài và nhiều trắc trở. 
Cũng dòng sông đó, khi đuối sức, dòng sông trở nên rất sâu và rộng mênh mông.
Cũng nhân gian đó, càng chất chứa nhiều tâm tham, nhân gian càng nhiều cám dỗ; càng mang nhiều tâm sân, nhân gian càng nhiều hận thù; càng nuôi dưỡng nhiều tâm si, nhân gian càng mịt mù; càng nhiều tâm buông xả, nhân gian càng bình yên.
Cũng nhân gian đó, bất an hay không là do lòng người.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 9.8.2017.
_____________________________
[1] Dòng thứ 2, khung thứ nhất, trang 461, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Bạn Nhỏ

Từ những ngày Vô Thường mới về đây, chiều tối, có bé chim rừng về dưới hiên, loay hoay một hồi, nghe kinh, rồi vùi đầu vào cánh ngủ. 
Có những đêm, yên tĩnh, nghe tiếng bé chim rừng líp chíp một mình ngoài hiên. Chắc bé mơ thấy gì đó, giật mình. Sáng sớm hôm sau, bé líu lo kể cho lũ sẻ nghe giấc mơ của mình tối qua, rồi đi kiếm ăn, chiều tối lại về.
Những ngày cuối năm, gió bấc về, rít từng hồi, bé xù lông lên, như mặc thêm áo, tròn quay như quả chanh
Chừng ấy thời gian, thành người bạn nhỏ..
Chiều qua, mưa to, gió tuốt từng nắm lá tung lên trời, gió bẻ gãy cả cành cây lớn, gió quật đổ cả cây to, nước tràn về như thác.
Chiều qua, ngoài hiên, lẫn giữa những chiếc lá rừng rách nát là chiếc lông chim ướt đẫm bị gió bẻ gãy đôi. Không thấy bé chim rừng về nghe kinh rồi vùi đầu vào cánh ngủ.
Chiều nay, bé cũng không về. Có lẽ bé không về nghe kinh nữa.
Trong những ngày mưa bão, có những cánh chim đuối sức, bỏ mình trong gió mưa.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 6.8.2017

Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

Mất

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Cơn lũ đêm bất ngờ tràn về, cuốn phăng hết những người đang say ngủ và cuốn trôi hết những thứ họ ra sức tích góp được.
Tử thần đi qua cuộc sống cũng bất ngờ như cơn lũ đêm; cuốn theo những người không tỉnh thức và cướp khỏi tay họ những thứ phù hoa mà họ ra sức tích góp cả đời”.(1)
Tử thần như kẻ cướp hung bạo, chẳng nương tay với ai bao giờ.
Thời gian như ngọn lửa, đốt hết những điều phù hoa thành tro bụi.
Ngày Alexandre Đại Đế mất. 
Ông muốn chiếc quan tài của mình được khiêng đi bởi chính những vị ngự y giỏi nhất của triều đình, để mọi người thấy dù có bên mình những ngự y giỏi nhất thế gian thì cũng phải chết. 
Ông muốn đem châu báu mình gom góp được cả một đời rải khắp con đường đưa ông đến mộ; ông muốn chiếc quan tài được đục lỗ hai bên hông, hai tay ông đưa ra, để mọi người thấy danh vọng, quyền lực, tiền tài, ông gom góp cả đời cũng không thể mang theo.
Tử thần dù như kẻ cướp, cũng không thể lấy được những điều đã cất được vào lòng người. 
Những lời nói của Đức Phật, suốt chừng ấy năm, có người vẫn còn cẩn thận cất vào lòng, trân trọng trao cho nhau, tặng nhau chút bình yên.
Có lẽ, ai cũng từng, ít nhất một lần trong đời, muốn làm được điều gì đó còn sống lâu hơn cuộc đời mình, muốn làm được điều gì đó, dù tử thần như kẻ cướp cũng không thể lấy đi được. 
Sống cho những điều thiên thu.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 24.7.2017
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 47

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

Khói Mây

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Kiếp người nhanh như chớp, hư ảo như khói như mây.(1) Sao vẫn còn vì người, nuôi trong lòng oán hận?”(2) 
Giữa thời gian đằng đẵng, kiếp người dù dài trăm năm cũng như ánh chớp qua. Trong không gian mênh mông, một kẻ dù cao to đến mấy cũng chỉ là hạt bụi.
Có khác là, hạt bụi đó mang bên trong mình một trái tim. Hạt bụi người, mong manh, bé nhỏ.
Hơn nửa năm trước.
Vô Thường leo núi tìm về một ngôi chùa cũ. Ngôi chùa đã bị bỏ hoang từ rất lâu, đường lên chùa không còn, băng rừng mà đi. Ngôi chùa đã đổ nát, sau chùa còn 7 ngôi tháp cổ phủ kín rêu xanh, trước chùa còn một giếng nước, nước vẫn đầy, bên giếng có một tảng đá to bằng phẳng để Tăng Chúng trong chùa giặt y phục, còn con đường đá từ giếng trở lại chùa mòn vẹt tháng năm. 
Ngôi chùa từng rất hưng thịnh, giờ chẳng còn gì. Thịnh rồi suy. Thành rồi hoại. Như một sát-na chớp mắt vậy thôi.
Người xưa giờ là thân rêu bé nhỏ trên mái tháp cổ. Dấu chân xưa giờ là những chiếc lá trên đất từ mùa cũ. Tiếng kinh xưa giờ là tiếng gió thổi qua núi . Ánh mắt xưa giờ là những chiếc lá rừng.
Chùa tên Linh Sơn, nằm trên Hòn Chồng, gọi Linh Sơn Hòn Chồng, Tuy An, Phú Yên.
Rồi ai cũng chỉ là một thân rêu bé nhỏ đứng bên một góc tháng năm lãng quên. 
Nuôi chi oán hận trong lòng.


Chùa Bé Bé, Phan Thiết. 3.7.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 類乾闥婆城: Thành Cà-thác-bà, còn gọi: 犍闥婆城, 犍闥縛城, 巘達嚩城, chỉ một loại ảo ảnh không thật.
[2] Nguyên Hán văn: 是身如掣電, 類乾闥婆城,云何於他人, 數生於喜怒?Dòng 8, 9, khung thứ nhất, trang 460, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Thuyền Từ

Lời kinh trong lòng bàn tay:
“Làm một chiếc Thuyền Từ, Qua nhân gian nước lũ, Kẻ kiêu mạn nông nổi, Tự làm đắm đời mình.”(1)
Nhân gian như miền nước lũ, bản thân mỗi người như một chiếc thuyền con. Nước lũ dầu có sâu đến đâu, rộng thế nào, cũng không thể tràn vào làm đắm được một chiếc thuyền khi lòng thuyền vẫn còn nguyên vẹn. 
Lòng thuyền. Lòng người.
Dùng Từ Tâm của chính mình để làm thuyền, chiếc Thuyền Từ, rồi cũng đem Từ Tâm của chính mình để vá lại những rạn nứt sau những lần va chạm với nhân gian. Có kẻ va vào nghịch duyên mà rạn nứt, những khắc nghiệt trong nhân gian lấy mất con người trong trẻo ngày xưa. Có kẻ va vào thuận duyên mà rạn nứt, danh lợi đến quá dễ dàng cũng làm người ta ngã đổ, đẩy người ta đi xa, không về lại được nữa. Không đủ Từ Tâm để vá lại những rạn nứt nên bị đắm.
Một người biết thương ngày mai của mình đến kiệt cùng sẽ không còn muốn làm gì để ngày mai của mình phải khổ, người đó cũng không còn sợ nước lũ chốn nhân gian bằng nỗi sợ những rạn nứt trong lòng chưa được vá lại. 
Do lòng người chưa bao giờ yên nên nhân gian vẫn còn như miền nước lũ.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết.30.6.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 於世間瀑流, 為作彼舡筏,若醉傲放逸, 決定為自損。Dòng 14, 15, khung thứ 3, trang 459, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Sư Tử

Lời kinh trong lòng bàn tay:
"Khi một con sư tử vươn vai, nó có thể khuất phục được muôn thú trong rừng. 
Một người khi đã biết đủ và không còn tham cầu, kẻ đó có thể khuất phục được tất cả những âu lo”.(1)
Biết đủ, tri túc, chẳng liên quan gì đến việc bỏ cuộc.
Biết đủ cũng không có nghĩa là không cố gắng, không tìm kiếm, chỉ là thôi tìm kiếm bên ngoài, thôi giành giật với cuộc đời, thôi chen lấn trong hội chợ phù hoa để tìm kiếm cho mình hạnh phúc chân thật.
Trong thế giới phù hoa, làm gì có hạnh phúc chân thật mà tìm? Biết đủ để dừng lại và quay về với bản thân mình. Còn nương vào người để hạnh phúc, còn bị người làm khổ. Còn tìm kiếm niềm vui trong thế giới vật chất, còn bị vật chất làm buồn. Còn tựa vào điều gì đó bên ngoài để bình yên, còn bị thế giới bên ngoài làm động.
Kẻ tri túc, biết đủ, là người thuyết phục được lòng mình rằng, để những điều bên ngoài làm khổ đau như thế là đủ rồi.
Kẻ tri túc, biết đủ, là người dám tin, ngay trong bản thân mình, luôn có đầy đủ những điều cần thiết để bình yên.
Ngay bên trong bé sâu xấu xí, đã có đầy đủ những điều cần thiết để làm nên đôi cánh khi bé trở thành bướm sau này.

Tin không?

Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 27.6.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 如師子進止,能伏諸群獸,知足絕貪求,無畏亦如是。Dòng 18, 19, khung thứ 3, trang 513, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

Pháp Cú 92

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Những kẻ đã nhìn thấu cuộc sống sẽ không còn bỏ cả đời mình chỉ để toan tính giành giật cố tích góp cho mình thật nhiều vật chất, vì lúc này, thứ đó không còn là tài sản quý giá nhất với họ nữa.
Họ cũng không còn vì một bữa ăn để sống thêm một ngày mà làm tổn thương nhiều đến sự sống chung quanh. Họ bình thản tự tại đi qua những tĩnh lặng, đi qua những tật đố tị hiềm và những cuốn hút phù hoa như cánh chim bay qua giữa hư không. Rất nhẹ.”(2)
Có bao giờ người hỏi thứ gì là quan trọng nhất với mình hay chưa? Vật chất? Sức khỏe? Một người nào đó trong cuộc đời này? Hay những buổi sớm mai bình yên bình yên?
Trong cuộc sống, có cuộc hành trình rất dài mà ai cũng phải một lần đi qua, cuộc hành trình bên kia cánh cửa sinh tử, ở đó, họ chỉ mang theo được những gì đã gói ghém cất vào trong tim: trong tim của mình, trong tim của người, ở đó họ lại đối diện với chính mình của ngày hôm qua. Ở đó họ thấy lại ánh mắt ngày xưa đã nhìn từng cuộc sống, nghe hơi ấm trong lời nói chân thành ngày hôm qua, nghe hơi lạnh tỏa ra từ một lần vô cảm ngày trước, thấy mịt mù từ những nông nổi ngày xưa, nghe mùi hương rất nhẹ từ một lần tĩnh tâm dừng lại trong tiền kiếp. 
Hôm qua, hôm nay và ngày mai chưa bao giờ tách rời nhau ra như nhiều người vẫn nghĩ.
Mỗi ngày, ta cất lại điều gì trong tim mình? Ta để lại những gì trong tim người khác? Ta gởi lại điều gì trên những nơi đi qua? Ta đánh dấu một ngày đã sống bằng màu nào? 
Có những thứ cố giữ mãi rồi cũng mất, có những thứ chỉ một lần quay lưng đã không còn, có những điều cố gói ghém lại thật gọn cũng chẳng cách nào mang theo được, có những thứ chỉ để nhìn rồi quay đi.
Nhưng cũng có những điều, từ tiền kiếp vẫn còn theo chúng ta qua mọi con đường sinh tử sau này.
Có người đem hết nhung lụa đổi lấy tấm áo giải thoát hoại sắc nhẹ như mây, đem hết hương vị phù hoa trần tục nặng nề đổi lấy cho mình mùi trầm hương thanh thản trước Phật, có người đem từ tâm ra thương lượng với cuộc đời để xóa đi hết những tổn thương trong lòng, làm một cánh chim, ngược giông gió, ngược dòng người tấp nập, cũng đi qua chốn bụi hồng nhưng không để lại dấu chân mình trong đó.
Có như không.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 20.6.2016.