Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 402

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Lời nói dối sẽ làm ta và người đều bị tổn thương, không một ai được lợi ích gì từ một lời nói dối, sao vẫn còn đem những lời gian dối không thật mà đối đãi nhau”.(1)
Lời nói dối, ở đây, là muốn nói đến những lời nói dối để lừa gạt người và mưu cầu lợi ích cho bản thân. Vì thật ra, vẫn có những lời nói dối để hóa giải hận thù, để người quên đi nỗi đau, và có những lời nói dối mà người nói chủ động nhận về mình những thiệt thòi, để ai đó được bình yên.
Trong giới “không nói dối” của nhà Phật, vẫn có những trường hợp “Khai”, là “khai mở”, là cho phép được nói dối. Vì có những nói dối mà cứu người. Và vì có những lời nói thật mà như giết người. Vì có những lời nói dối lại rất rất chân thật. Và vì có những lời nói thật lại rất dối gian. Vì có những trường hợp “khai” lại là giữ giới, mà “trì” lại là phá giới.
Nếu ngày mai, không còn nói được nữa, hôm nay, người muốn nói điều gì?
Nếu ngày mai, không còn nghe được nữa, hôm nay, người muốn nghe điều gì?


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 7.7.2018.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 謂由彼妄語,能壞於自他,既無於少益,云何不棄捨?Dòng thứ 17, 18, khung thứ nhất, trang 485, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.i




Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 401

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có kẻ, dù không đọc nhiều kinh điển, nhưng đọc xong, hiểu, rồi thực hành. Dùng câu kinh để sống. Dùng câu kinh để thanh lọc tham, sân, si… chất chứa trong lòng. Dùng câu kinh để nuôi lớn tâm từ. Tựa vào câu kinh để không ngã đổ.
Kẻ đó dù ở đâu, nơi này hay nơi khác, hôm nay hay ngày mai, luôn thấy lòng bình yên”.(1)
Ngày tâm còn động, người ta dễ dàng nhận ra cuộc sống này là một cuộc đua dài, rất dài. Vì thấy nơi đó là một cuộc đua, nên nhìn chung quanh thấy rất nhiều đối thủ, từ người bạn học chung lớp chung trường, đến người đồng nghiệp cùng cơ quan, rồi người hàng xóm, thậm chí đến cả một người lạ ngang qua, cũng phải hơn thua với nhau cho bằng được.
Trong những ngày tâm còn động, câu Kinh trong tay cũng trở thành thứ để mà hơn thua. Từ xa xưa, lâu lắm rồi, hơn cả nghìn năm trước, có kẻ đến ngồi trước Phật, lắng nghe một câu kinh, nhưng mang câu kinh về chỉ để làm đẹp cho câu nói của mình, câu kinh giải thoát lại trở thành một vật trang sức, để cho mình có vẻ như thanh cao hơn những con người còn đang miệt mài trong giông gió ngoài kia, vì nói được những lời Kinh. Mang câu Kinh bình yên về để làm lòng mình động.
Khi tâm tĩnh lặng, người ta vẫn thấy cuộc sống này là một cuộc đua dài, rất dài, nhưng đối thủ không phải là những người chung quanh nữa, không phải ai cả, mà là chính mình.
Câu kinh là để sống, để thanh lọc, cho tâm tĩnh lặng, cho lòng bình yên.
Gió đã nói gì đấy? Để Tháng 6 mưa hoài.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 14.6.2018.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 20. 

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 400

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Người thợ rèn, nhất định phải kiên trì phải nhẫn nại, gõ thật sạch những tạp chất khỏi thanh sắt nếu muốn làm được một món đồ đẹp và bền chắc.
Cũng như vậy, người đời muốn tạo dựng được cho mình hạnh phúc bền vững, muốn vun đắp được cho mình sự bình yên lâu dài, nhất định phải loại bỏ khỏi tâm những toan tính không tốt, những suy nghĩ làm người phải tổn thương”.(1)
Tâm từ mang đến cho tâm sự tĩnh lặng, và con người nhờ tĩnh lặng mà trở nên trong trẻo hơn. Ai cũng có những chiều trở về nhà sau một ngày tất bật từ cuộc sống đầy khói bụi ngoài kia, tâm động như ly nước đục.
Ly nước nhờ để yên mà trong. Con người nhờ tĩnh lặng mà thanh sạch.
Tâm từ là thứ có thể tạo ra nhiều phép lạ hơn bất kỳ điều gì khác.
Thương mình thì dễ, thương người khó hơn, nhưng thương được nỗi đau của mình là khó hơn cả. Vì khi thương được nỗi đau của mình, người ta không còn oán hận kẻ đã mang đến cho mình nỗi đau đó. Không oán sẽ thanh thản, không hận sẽ bình yên.
Ta chưa thấy ai đủ sức đi qua nỗi đau mênh mông kiếp người khi còn chưa đủ tâm từ để can đảm thương được nỗi đau của mình.
Người ngủ ngon, mai thức dậy, thấy lòng như lá non.


Chùa Bé Bé. 10.6.2018.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu thứ 19, khung thứ 3, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, tập 17 大正新脩大藏經. 

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018

Lòng Tham

Lời Kinh trong lòng bàn tay: 
“Lửa đốt củi, củi bao nhiêu cũng không đủ. Biển nhận nước, nước từ trăm nghìn sông khắp thế gian muôn đời nay ngày đêm đổ về cũng chẳng đầy.
Lòng người, khi còn tham, gom góp giành giật bao nhiêu cũng là thiếu”.(1)
Đó là hạnh phúc của người. Đó là niềm vui của người. Đó là tài sản của người. Đó là hôm qua của người. Đó là ngày mai của người. Người có lòng từ bi luôn biết nghĩ như vậy trước khi làm bất kỳ một việc gì. Nên, lòng tham của mỗi người lấy lòng từ bi của chính họ làm giới hạn. Khi lòng từ bi không còn, giới hạn không còn, lòng tham tràn ra khắp nơi, tràn qua luôn những thứ “của người”.
Một người có lòng từ bi luôn nghĩ, thế giới này sẽ luôn đủ chỗ cho mọi người. Nhưng với người chất chứa đầy lòng tham, cả thế giới này cũng không đủ để lấp đầy lòng họ. 
Không ai có thể tránh khỏi kết quả đến từ những nghiệp ác đã làm, giống như không ai có thể chạy thoát khỏi chiếc bóng của họ dưới ánh mặt trời.
Ngày hôm qua đã qua, những nghiệp ác cũng đã làm xong, nhưng chiếc bóng của nó vẫn còn đổ dài lên hôm nay và ngày mai.
Cẩn thận.

Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 7.6.2018.
_____________________________
[1] Một đoạn trong kinh Tăng Nhất A-hàm.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

Tháng 5

Tháng 5…
Nơi đây, mùa nắng chưa qua hết, mùa mưa cũng chỉ mới bước một chân về. Để tháng 5 dùng dằng, mơ hồ, dở dang, như một điều chưa thể gọi tên.
Ngày xưa…
Người mang tuổi Hai Mươi của mình, xuôi dòng, về nơi phố thị; ta mang Hai Mươi của mình, ngược dòng, về khép cửa, chép những câu Kinh xưa. Tháng 5 khép cửa từ dạo đó. Mỗi người về gom hết những tháng năm tuổi trẻ của mình để vẽ ra cho mình một cuộc hành trình đi qua cuộc đời này. Kẻ ngược dòng, người xuôi dòng. Ngược dòng hay xuôi dòng cũng đều có khó khăn của nó.
Cuộc hành trình duy nhất người ta không thể nhìn thấy kết thúc chính là cuộc sống. Kẻ ngược. Người xuôi.
Lâu lâu, ta lại ghé về phố thị, tháng 5, có hương ngọc lan thơm nhè nhẹ, nhìn dòng người ngược xuôi một lát, rồi về. Lâu lâu, người lại đến ngồi dưới hiên chùa, lắng lòng, nghe một thời kinh, rồi đi. Người về ngồi trước Phật, chẳng cầu xin gì, chỉ để nói "thưa Người! con đã về", chỉ để tâm tĩnh lặng như mặt hồ sớm mai, để soi mặt mình trong đó, xem có khác xưa nhiều không. Để biết mình phải buông bỏ điều gì, giữ lại điều gì.
Những chiều mưa, đường trần, ai ướt áo. Nơi đây mưa thoang thoảng hương trầm ấm từng lời kinh. Nơi kia mưa về ướt lòng phố lạnh. Nơi đây, ngọn núi ngàn năm vẫn nguyên vẹn và bình thản qua bao mùa gió mưa. 
Ta cũng đã về đây rồi, làm bạn với đỉnh núi ngàn năm.

Trong cuộc sống, có những thứ khi cố ôm hết vào lòng để chỉ giữ riêng cho mình, nó chẳng có ý nghĩa gì cả, nhưng nó lại trở thành vô giá, khi một lần dốc hết lòng mình cho đi. Người hiểu ta muốn nói gì phải không? Cuộc sống ấy mà, tháng 5 ngày xưa ấy mà…


Vô Thường
ngày cuối tháng 5.
Om Mani Padme Hum

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

Vô Thường

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Dòng nước chảy chẳng bao giờ đầy được mãi, ngọn lửa to không bao giờ cháy được lâu, mặt trời vừa mọc quay lại nhìn đã lặn, mặt trăng vừa tròn hôm sau đã bắt đầu khuyết, những người phú quý vinh hoa quyền lực cũng không thể mãi như vậy được, cuối cùng, thứ mạnh nhất trên thế gian này là vô thường”.(1)
Chị nói, sáng hôm đó anh dậy sớm, cũng như mọi ngày, ra quán, gọi một ly cafe, khi người ta mang ly đến, anh đã gục xuống, không còn thở nữa. Hôm qua anh vẫn còn khoẻ bình thường. Kiếp sau còn đến nhanh hơn thời gian pha một ly cafe. 
Ngày xưa, lâu lâu lại có những sớm mai thức dậy, thấy mình mãi mãi không còn cơ hội để làm tiếp việc của ngày hôm qua. Hiện tại, mỗi buổi sớm mai thức dậy đều thấy mình mãi mãi không còn cơ hội để làm tiếp một vài việc của ngày hôm qua.
Ai cũng từng cầm lấy tay mình, nghe dưới da từng nhịp huyết mạnh bền bỉ, nhưng mấy ai hiểu được những nhịp mạch đó đang nói gì, để biết sức khoẻ có đang ổn hay không, để còn kịp thương lấy tấm thân tứ đại của mình. 
Những câu kinh vô thường chép đầy trong cuộc sống, cho những người hữu duyên. Mặt trời mọc rồi lặn, mặt trăng tròn rồi khuyết, là câu kinh vô thường có từ thuở hồng hoang, nhưng mấy ai đọc được, để còn kịp thương lấy tâm mình, để tâm được bình yên giữa vô thường.

Chúc người có mùa Đản Sinh bình yên.


Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 21.5.2018.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 水流不常滿,火盛不久然,日出須臾沒,月滿已復缺,尊榮豪貴者,無常復過是。 Dòng thứ 8 đến dòng thứ 10, khung thứ 2, trang 452, bộ kinh mang mã số 0724, 佛說罪業應報教化地獄經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.



Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

Nhân Quả

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Khi trong tâm khởi lên suy nghĩ như vậy, rồi làm như vậy, chắc chắn sẽ nhận lấy kết quả tương ứng như thế. Khi làm điều thiện lành, đó là nguyên nhân để niềm vui thanh tịnh thành hình; khi làm việc không thiện lành, đó là nguyên nhân cho khổ đau thành hình”.(1)
Dù có nhận ra hay không, thì chúng ta vẫn đang là người làm chủ cuộc sống của mình. Chỉ là khi không nhận ra điều đó, người ta bỏ hoang cuộc đời mình như ngôi nhà vô chủ, bụi bặm, âm u, tối tăm, có kẻ vẫn thường đi về, nhưng không ai trông nom; người ta bỏ mặc cuộc đời mình như chiếc thuyền trôi theo dòng nước, chở theo trên đó một người say, có người nhưng không ai cầm lái, lênh đênh, bất định.
Dù có nhận ra hay không, thì chúng ta vẫn đang chịu trách nhiệm cho từng việc làm của mình. Chỉ là khi chưa nhận ra điều đó, người ta chưa biết thương một lời nói thiện, chưa biết sợ một lời nói ác; chưa biết thương một ánh mắt hiền, chưa biết sợ một ánh mắt dữ; chưa biết thương một suy nghĩ thiện, chưa biết sợ một suy nghĩ không lành.
Một lời nói ác, một ánh mắt dữ, một suy nghĩ không lành, nhỏ bé thôi, như ngọn lửa một que diêm. Đừng bao giờ xem thường một đốm lửa nhỏ. Đôi khi, chỉ một sát-na không giữ được tâm mình mà mất hết, như một kẻ trong một khoảnh khắc lơ đãng, đánh rơi que diêm đang cháy xuống hiên ngôi nhà gỗ của mình, rồi bất lực đứng nhìn mọi thứ bị thiêu rụi.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 18.5.2018.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 
由起如是心,則受如是果,作善為淨因,造惡得苦報。 Dòng 24, 25, khung thứ ba, trang 481, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.