Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

Hư Ảo

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Khi còn đắm mình vào những điều phù hoa, kẻ đó còn bị lòng tham của chính mình sai xử. Những mong muốn hư ảo chồng chất mỗi ngày một nhiều thêm, đâu hay, thời gian phía trước để sống không còn nhiều nữa”.(1)
Vô Thường sinh ra trong một ngôi làng duyên hải, tuổi thơ ở đó, dọc bờ biển dài, làng ngày xưa chỉ là những ngôi nhà lá nhỏ thấp lè tè, để tránh gió thốc vào mùa biển động, dọc bờ biển, những chiếc thuyền nhỏ, ngày ngày giương buồm hứng gió đi về. 
Ở đó có mùa cát bay, mịt mù như khói như sương.
Bờ biển là sân chơi cho lũ trẻ. Chiều mát, lũ trẻ kéo nhau ra bờ biển, gom cát làm nhà, chờ thuyền về. Chúng gom cát làm nên những thứ thường thấy chung quanh mình, làm ngôi nhà, rồi làm hàng rào bao quanh nhà chắn gió biển, làm giếng nước, con thuyền…
Những đứa được theo Bố Mẹ đi phố về, chúng biết làm những kiểu nhà ở phố, thay những chiếc thuyền buồm thành xe cộ, thêm con đường, hàng cây, góc phố. Tất cả đều bằng cát.
Nếu đêm hôm đó sóng biển không tràn vào xóa hết, thì hôm sau, khi mặt trời lên, cát khô, những nhà cửa tàu thuyền cũng sẽ vỡ vụn. 
Tất cả lại trở thành cát biển. Không còn nhà cửa, không còn tàu xe, không còn cả những dấu chân của lũ trẻ tất bật hôm qua.
Lớn lên, tụi nhóc ngày xưa phần nhiều bỏ làng đi, đi khắp nơi, không còn gom cát biển làm nhà nữa, nhưng thói quen gom góp những điều hư ảo làm nên “cái tôi” và những thứ “của tôi” ngày xưa vẫn chưa bỏ được. Để dù lớn thế nài, dù đi đâu, cũng như đứa bé ngày xưa gom cát làm nhà.
Người nói với tôi cả đời toàn nỗi buồn, chẳng có hạnh phúc. Tôi tin người đã phải rất buồn, nhưng không tin người chưa từng gặp hạnh phúc. Ai cũng từng gặp hạnh phúc, nhưng có người do quá vội vã đuổi theo những điều phù hoa hư ảo mà không dừng lại được với hạnh phúc của mình. Thành mất đi.
Những ngày cuối năm, gió Bấc mạnh, dọc bờ biển, những bông cỏ Lông Chông chín, rụng, bung tròn như quả bóng chạy theo gió, rồi không quay về được nữa. 


Vô Thường
Phan Thiết. 18.11.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 若人著欲樂,則為貪所使,展轉多希求,不知死將至。Dòng 22, 23, khung thứ ba, trang 466, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2017

Tơ Tằm

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Người đời bị bao điều phiền não vây phủ, như con tằm nhỏ nằm trong chiếc kén to”.(1)
Tằm, kéo từng sợi tơ trong lòng ra, làm thành chiếc kén, tự nhốt lấy mình.
Con người, đem những suy nghĩ không lành trong tâm, làm thành khổ đau, làm thành bất an, vây phủ lấy mình. 
Đem tâm tham nhốt đời mình vào những điều phù phiếm. Đem tâm sân nhốt đời mình vào hận thù. Đem tâm si nhốt mình giữa những mịt mù nhân gian. Đem tâm yếu đuối nhốt mình trong bế tắc. Đem tâm cố chấp cột mình vào những nặng nề của ngày hôm qua.
Nếu vẫn nhìn hôm nay bằng ánh mắt của ngày hôm qua, thì chúng ta, cũng chỉ nhìn thấy ở ngày hôm nay những nỗi buồn của ngày hôm qua.
Không thể khác được.
Vậy thôi.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 10.11.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 煩惱所纏裹,猶如蠶處繭。 Dòng thứ 10, khung thứ hai, trang 373, bộ kinh mang mã số 0374, 大般涅槃經, tập 12 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

Giật Mình

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có kẻ, từ một lần mất đi điều yêu quý nhất, mà giật mình nhận ra cuộc sống vốn mong manh. Vì nhận ra được điều đó, kẻ ấy chỉ còn muốn sống thật lành”.(1)
Thấy chiếc bọt trôi sông đẹp, nghĩ chiếc bọt trôi sông bền, nên mới có kẻ nhảy vào dòng nước dữ, giành lấy, vớt lên. 
Nghĩ những danh lợi phù hoa sẽ còn mãi, nên mới có kẻ bất chấp, giành giật, rồi tạo ra cho mình bao nhiêu nghiệp chướng, làm biết bao nhiêu người tổn thương.
Khi thấy vô thường là mất mát, vô thường sẽ mang đến nỗi đau. Khi đau buồn chúng ta thường quay nhìn lại những bình yên đã qua, tìm chỗ để trốn tránh hiện tại. 
Khi thấy vô thường là đổ vỡ, vô thường sẽ mang đến hoang mang. Khi hoang mang chúng ta thường dáo dác nhìn chung quanh, tìm nơi nương tựa cho mình, khỏi hiện tại bất an.
Khi thấy vô thường là một phần cuộc sống, chúng ta sẽ tự tin đối diện với hiện tại, dù hiện tại ấ khắc nghiệt thế nào.  Không trốn tránh. Không hoang mang.
Cuộc sống ấy mà, lặng lẽ đi qua rất nhanh, trong khi chúng ta vẫn còn đang loay hoay với nỗi buồn của mình.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 9.11.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 由著樂退失,即知世無常,若覺悟彼因,心當造諸善。 Dòng 22, 23, khung thứ nhất, trang 462, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Suy Nghĩ Không Lành

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Chỉ khi nào loại bỏ được những suy nghĩ không lành, tâm mới được bình yên. 
Phải đến khi đó, mới thực sự thương được bản thân mình và những người chung quanh. Và cũng phải đến khi đó, mới không còn cảm thấy phiền não, dù cuộc sống ngoài kia thế nào”.(1)
Đôi khi điều chúng ta cần thiết để giải quyết một bế tắc là không làm gì cả, không cố san bằng mọi thứ, không cố hơn thua, không cố đạp đổ đập phá, mà chỉ đơn giản là dừng lại, lắng nghe từng suy nghĩ của mình, buông bỏ, lòng thanh tịnh, rồi thấy vấn đề đã được giải quyết xong.
Vì sự bế tắc đó, thực sự, đến từ trong suy nghĩ của mình. Người ta không thể bình yên khi trong lòng vẫn còn nuôi dưỡng những suy nghĩ không lành. 
Dòng sông không thể trong được khi nơi đầu nguồn còn vẩn đục. Người ta chưa thể thương được bản thân khi vẫn còn để những suy nghĩ không lành làm tổn thương đến mình của ngày mai.
Khi chưa thực sự thương được bản thân, thì cũng chưa thực sự thương được người.
Ai cũng phải cần rất nghiều can đảm để lương thiện, cần rất nhiều can đảm để có thể thương người, cần rất nhiều can đảm để bình yên.
Khi những suy nghĩ không lành chưa được chuyển hóa, chúng sẽ còn ở lại, và khuấy động cuộc đời chúng ta mãi.
Người nhớ ngày mới bằng một nụ cười, để những bất an hôm qua không tràn sang hôm nay.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 6.11.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 離染污思惟,其心則寂靜,能利於自他,無復諸熱惱。Dòng 16, 17, khung thứ nhất, trang 470, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

Nơi Bắt Đầu

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Không thích làm điều lành và thích làm điều lành, đó là nơi bắt đầu của mọi bất an và bình yên của kiếp người. Thiện và Ác trong nhân gian đều bắt đầu từ lòng người, kẻ bị cột chặt trong khổ đau và kẻ bình thản đi qua nhân gian với đôi chân thật nhẹ cũng bắt đầu từ chính những suy nghĩ trong lòng họ”.(1)
Đi trên đường, nếu không có đích để đến, người ta dễ dàng dừng lại khi gặp khó khăn. Không có lý do để đi nữa, không có lý do để nỗ lực nữa.
Khi đi qua cuộc sống, nếu không vì bình yên, cho hôm nay, cho ngày mai, chúng ta dễ dàng từ bỏ con đường Thiện Lành, thôi không đi nữa, thôi không nỗ lực nữa. Cố làm một thứ mà chẳng biết mình cố gắng để làm gì, bao giờ cũng là điều quá khó khăn.
Nếu hôm nay, ta chưa chuẩn bị những điều cần thiết để lòng bình yên, chúng ta sẽ mang những điều bất như ý từ cuộc sống về, cất vào lòng, và tự làm ra những bất an.
Người đời vẫn thường thích làm lớn những bất an trong lòng mình. Rồi khổ.
Hãy chuẩn bị cho mình thật nhiều nụ cười, vì cuộc sống sẽ còn mang đến rất nhiều bất trắc.   

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 30.10.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 放逸不放逸,生過失功德,善惡皆由心,解縛亦如是。 Dòng 23, 24, khung thứ hai, trang 469, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

Dã Quỳ

Sáng nay, khóm Dã Quỳ trên con dốc nhỏ vào ngôi chùa nhỏ đã nở đóa hoa đầu tiên.
Cuối tháng Mười, mùa hoa Dã Quỳ. 
Hoa Dã Quỳ còn gọi Hoa Báo Đông hay Cúc Báo Đông. Dã Quỳ thuộc họ cúc, nhưng không nở vào mùa thu như hoa cúc, mà nở vào đầu mùa đông, vàng rực như ngọn lửa ấm giữa những ngày đông lạnh.
Không tranh khoa sắc với muôn hoa giữa mùa thu, Dã Quỳ một mình nở vào những ngày cuối thu, bình thản nhìn mùa thu tàn phai, bình thản giữa mùa đông lạnh. Bình thản giữa nhân gian. Được mấy ai?
Ta thương Dã Quỳ từ đó, từ ngày biết đi tìm một nụ cười bình thản giữa nhân gian vô thường.
Khi mang Dã Quỳ về đây trồng, hơi lo, không biết trồng được không, nơi đây chỉ có nắng gió, không có mùa thu, chẳng có mùa đông. Nhưng vẫn muốn rủ Dã Quỳ về đây ở cùng. Để tháng Mười Một lại được thấy nụ cười ấm áp an nhiên. 
Sáng nay, nhìn đóa hoa Quỳ đầu tiên nở ở nơi xa xôi này, vui như nghe Dã Quỳ mỉm cười đồng ý nói “ở lại”.
Ở lại với tháng Mười Một.


Chùa Bé Bé.Xó Núi. 27.10.2017.


Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

Vực Sâu

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Kẻ thích làm những việc không lành, như đang đi bên bờ vực sâu. Kẻ từ bỏ được những việc làm không lành mới thực sự tự bảo vệ được cho mình”.(1)
Kẻ đang đi bên bờ vực, có thể chưa xảy chân, nhưng lòng lúc nào cũng đầy âu lo.
Có lẽ, ai cũng từng có những ngày sống không lành. Ai cũng có những ngày, khi nhìn lại, như muốn xé bỏ đi, rồi từ đó học cách sống một ngày thật đầy. Ai cũng có những ngày, khi nhìn lại, thấy lòng đau như một vết thương, rồi học cách chữa lành vết thương cho mình. Ai cũng từng một lần đi lạc, rồi học cách quay trở lại. Ai cũng phải đánh mất một điều gì đó, rồi mới tìm lại được chính mình.
Chúc người ngủ ngon, mai thức dậy, thấy lòng như lá non. 

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 24.10.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 若樂行放逸,彼人則近死,能離彼過失,善任持惠命。Dòng 13, 14, khung thứ hai, trang 467, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.