Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Đi

Đứng trên tòa nhà cao nhất thành phố, chỉ một vài lần xoay người, một vài bước chân để thay đổi vị trí, là đã có thể nhìn thấy khắp nơi. 
Chỉ cần một lát để nhìn thấy, nhưng để đi qua hết từng con đường, từng góc phố phải mất rất nhiều thời gian. Có khi cả đời cũng chưa đi hết được. 
Thành phố để đi luôn lớn hơn rất nhiều thành phố chỉ đứng trên cao để nhìn.
Và cuộc đời để sống luôn lớn hơn rất nhiều cuộc đời chỉ để nói để nhìn.
Luôn cần rất nhiều thời gian để đi cho hết những điều mình đã thấy đã biết.
Biết cuộc sống là vô thường, có hợp sẽ có tan, có thành sẽ có hoại, nhưng có khi phải mất cả đời vẫn không thuyết phục được lòng mình chấp nhận được điều đó để sống bình thản.
Chúc người cuối tuần thật hiền.


Phan Thiết. 11.3.2017.


Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

Pháp Cú 113

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Sống cả trăm năm mà không thấy cuộc đời này là vô thường, chẳng bằng sống một ngày mà thấy mọi thứ đều vô thường mong manh khó lường, rồi sẽ mất đi”.(1)
Chưa thấy cuộc sống là vô thường, nghĩ phía trước vẫn còn ngày rộng tháng dài, vẫn còn nhiều cơ hội, để làm lại, trở lại, gặp lại; nên có người phải ray rứt cả đời chỉ bởi suy nghĩ: "ngày mai vẫn còn cơ hội".
Nghĩ phía trước vẫn còn ngày rộng tháng dài, nên còn cho phép bản thân sống cho những điều vô nghĩa thêm một ngày nữa; nên có người cả đời chỉ toàn những ngày vô nghĩa.
Nghĩ ngày tháng phía trước vẫn còn nhiều lắm, nên còn cho phép ngày hôm qua dằn vặt lòng mình nốt hôm nay; nên có người chẳng có lấy một ngày thanh thản.
Nghĩ ngày mai vẫn còn nhiều, nên còn cho phép bản thân đua chen thêm một ngày nữa, nên có người cả đời chỉ toàn những đua chen.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 1.3.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 113.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.



Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

Pháp Cú 112

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Sống cả trăm năm mà chưa từng nỗ lực hết mình, chẳng bằng sống một ngày mà nỗ lực cho hết mình”.(1)
Có những bế tắc của cả kiếp người chỉ nhờ một ngày nỗ lực hết mình mà được hóa giải, như một lần dồn hết sức lực bơi khỏi hòn đảo mà bao người cả đời chỉ quanh quẩn ở đó.
Có những âm u cả trăm năm nhờ một ngày nỗ lực hết mình mà sáng tỏ, như một lần dồn hết sức lực mở bung cánh cửa trong ngôi nhà đã khép kín cửa cả trăm năm.
Có những nặng nề của cả kiếp người chỉ nhờ một lần nỗ lực hết mình mà nhấc lên được khỏi vai, rồi đặt xuống.
Có những vết thương dai đẳng, nhờ một ngày đủ mạnh mẽ để tha thứ mà khép miệng.
Khi sống cả trăm năm mà chưa từng nỗ lực hết mình cho một điều gì có ý nghĩa là ta đã phá nát trăm năm đời mình bởi những điều vô nghĩa.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 27.2.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 112.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

Pháp Cú 100

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Đọc đến cả ngàn câu vô nghĩa không bằng đọc được một câu mang đầy ý nghĩa sâu sắc, đọc xong thấy mình đủ can đảm đối diện hết mọi biến cố trong cuộc đời này để bình thản”.(1)
Cả ngàn người đi ngang qua, không bằng một người dừng lại, cùng với nhau dựng lại niềm tin vào tình người giữa cuộc đời này đã ngã đổ từ rất lâu.
Cả ngàn người đi ngang qua mà không chạm được vào ai, chẳng bằng ánh mắt một Người, khi đối diện, thấy mình đủ bình thản để sắp xếp lại gọn gàng những bề bộn trong lòng, không lạc giữa mênh mông.
Cả ngàn lời tranh giành hơn thua chẳng bằng một nụ cười bình thản, quay lưng bước đi.
Chỉ một thôi, bé nhỏ mong manh thôi. như sợi dây nhỏ để ta nắm lại, không rơi vào vực thẳm.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 26.2.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu Kinh Pháp Cú 100.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

Pháp Cú 323

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Chẳng phải nhờ xe, chẳng phải nhờ ngựa, cũng chẳng phải nhờ đôi chân thật nhanh thật khỏe mà người đời có thể đi qua hết những bất an, đến được nơi bình yên.
Chỉ khi làm chủ được tâm mình, không còn để những điều tầm thường cuốn đi, khi đó mới có thể đi qua hết những bất ổn, đến được bình yên”.(1)
Người trở về, ngồi trước Phật, lắng lòng nghe một thời kinh. Câu kinh nhẹ như gió, lời kinh nhẹ như mây.
Cuối cùng.
Đem hết cả nửa đời phong sương phiêu bạt, gom góp hết cả nửa đời hơn thua, mang hết những lợi danh tích góp suốt chừng ấy năm, vẫn chưa đủ để người đổi được cho mình một ngày bình yên.
Phật mỉm cười thật hiền. Người mỉm cười xa xăm. 
Hóa ra. Để đến được nơi bình yên, không phải chen lấn tranh giành nhau để đi, mà là một lần quay đầu dừng lại. Để có được bình yên trong tay, không phải giành giật gom góp nắm giữ thật nhiều, mà là một lần biết mở tay ra và đặt xuống.
Ta từng nhìn dòng người Saigon tấp nập đẩy nhau đi mà nghe lòng thật nặng, khi biết người vẫn còn ở đó.
Phải nói to thế nào người mới nghe?!
Saigon ồn ã và đầy màu sắc, câu kinh ta có được lại tĩnh lặng và trong suốt như gió giữa hư không.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 21.2.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 323.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

Thời Gian

Dù chẳng làm tổn thương ai, nhưng mỗi chúng ta, có lẽ ai cũng từng bị thời gian làm tổn thương mình.
Một chiếc lá rụng. Một vầng trăng khuyết. Một con sóng vỡ. Một khóm mây tan. Một tường rêu phủ. Một cánh bèo trôi. Nhìn khoảnh khắc vô thường đó, ai chẳng nặng lòng bởi những tàn phai?!
Có người, đem những khoảnh khắc vô thường làm thành nỗi buồn, cất vào lòng, đường càng xa, lòng càng nặng. Có người, đem từng khoảnh khắc vô thường làm thành nét vẽ, ghép lại thành bức tranh, bức tranh cuộc sống, đẹp giữa vô thường, đẹp giữa khắc nghiệt.
Vô thường là khổ. Tàn phai là đau. Nhưng khi chấp nhận được cuộc sống là một chuỗi những đổi thay vô thường, cuộc đời lại trở nên rất hiền hậu. 
Rồi đến một ngày, ai cũng sẽ nhận ra, đổi thay lớn nhất trong cuộc đời này là sự đổi thay từ chính bản thân mình. 
Giữa những ngổn ngang đổi thay vô thường ngày trước, với ánh mắt mới, sẽ luôn thấy có một bình yên chờ mình ở đây.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 19.2.2017.

Tổn Thương

Dù chẳng làm tổn thương ai, nhưng mỗi chúng ta, có lẽ ai cũng từng bị thời gian làm tổn thương mình.
Một chiếc lá rụng. Một vầng trăng khuyết. Một con sóng vỡ. Một khóm mây tan. Một tường rêu phủ. Một cánh bèo trôi. Nhìn khoảnh khắc vô thường đó, ai chẳng nặng lòng bởi những tàn phai?!
Có người, đem những khoảnh khắc vô thường làm thành nỗi buồn, cất vào lòng, đường càng xa, lòng càng nặng. Có người, đem từng khoảnh khắc vô thường làm thành nét vẽ, ghép lại thành bức tranh, bức tranh cuộc sống, đẹp giữa vô thường, đẹp giữa khắc nghiệt.
Vô thường là khổ. Tàn phai là đau. Nhưng khi chấp nhận được cuộc sống là một chuỗi những đổi thay vô thường, cuộc đời lại trở nên rất hiền hậu. 
Rồi đến một ngày, ai cũng sẽ nhận ra, đổi thay lớn nhất trong cuộc đời này là sự đổi thay từ chính bản thân mình. 
Giữa những ngổn ngang đổi thay vô thường ngày trước, với ánh mắt mới, sẽ luôn thấy có một bình yên chờ mình ở đây.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 19.2.2017.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.