Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Thanh Thản

Có lẽ, đến một ngày nào đó, ai cũng sẽ nghĩ rằng, điều đáng giá nhất mà mình có được trong cuộc đời này chính là sự bình thản. Bình thản trước những ấm lạnh của nhân gian.
Sự bình thản thật sự không phải là nét vô tư trong veo của một đứa bé chân trần chạy trên đường làng chưa biết gì về cuộc đời, tiếng cười trong veo, đôi mắt trong veo, đến giọt nước mắt tràn mi cũng trong veo. Sự bình thản đó ai cũng từng có, rồi mất đi khi một chân chạm vào cuộc đời.
Sự bình thản thật sự phải là đôi mắt thật sáng thật hiền ở một con người đã đi qua hết những nông sâu trong đục chốn nhân gian, đã lọc hết những nổi trôi, đã buông hết những phù vân, đã lắng hết những bụi bặm, chỉ giữ lại đôi mắt thật hiền thật ấm, bình thản, nhìn cuộc sống.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 18.2.2017.

Bình Thản

Có lẽ, đến một ngày nào đó, ai cũng sẽ nghĩ rằng, điều đáng giá nhất mà mình có được trong cuộc đời này chính là sự bình thản. Bình thản trước những ấm lạnh của nhân gian.
Sự bình thản thật sự không phải là nét vô tư trong veo của một đứa bé chân trần chạy trên đường làng chưa biết gì về cuộc đời, tiếng cười trong veo, đôi mắt trong veo, đến giọt nước mắt tràn mi cũng trong veo. Sự bình thản đó ai cũng từng có, rồi mất đi khi một chân chạm vào cuộc đời.
Sự bình thản thật sự phải là đôi mắt thật sáng thật hiền ở một con người đã đi qua hết những nông sâu trong đục chốn nhân gian, đã lọc hết những nổi trôi, đã buông hết những phù vân, đã lắng hết những bụi bặm, chỉ giữ lại đôi mắt thật hiền thật ấm, bình thản, nhìn cuộc sống.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 18.2.2017.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

Pháp Cú 228

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Toàn bị người đời chê trách, hay toàn được người đời khen ngợi; đó là điều mà quá khứ chưa từng có, hiện tại không dễ gì tìm ra và mãi mãi sau này cũng không dễ gì thấy được”.(1)
Hòn đất nhỏ bên đường, có bé nhỏ đến đâu, cũng sẵn lòng cưu mang một vài hạt cỏ dại xa lạ mà cơn gió mải chơi ngang qua vô tình đánh rơi không biết, cẩn thận cất vào lòng, chờ mùa sau cơn gió trở lại mang đi.
Có lòng người, đôi khi, còn bé nhỏ và khô cằn hơn hòn đất nhỏ bên đường, không nuôi dưỡng nổi hạt giống thiện của chính mình, của người sao nuôi được?!
Nên giữa những người thân quen có dằn vặt ghét bỏ nhau cả đời cũng là chuyện bình thường. Lòng người hẹp.
Nhưng lòng người cũng rộng hơn tất thảy.
Nên mới có đôi mắt sâu hơn đại dương. Có đôi vai vững chãi hơn núi cao. Có đôi tay ấm hơn ngọn lửa. Có lời nói thơm hơn hoa dại. Có trái tim trong hơn giọt nước đầu nguồn. 
Để giữa những con người xa lạ, có cho nhau những tình cảm vô điều kiện cũng là chuyện bình thường. Như hòn đất nhỏ bên đường cưu mang một hạt cỏ dại xa lạ đi lạc. Lòng người rộng.
Trong cuộc sống, thương ghét nhau là chuyện Bình Thường, nhưng bình thản được trước những chuyện thương ghét Bình Thường này luôn là điều Phi Thường.


Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 14.2.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 228.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Pháp Cú 81

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Một ngọn núi kiên cố vững chãi nghìn năm không bao giờ bị lay chuyển bởi những giông gió.
Người thông minh và sâu sắc không bao giờ bị lay chuyển bởi những lời khen chê thị phi của người đời, vững chãi như núi”.(1)
Người còn lênh đênh giữa biển rộng, người còn bám biển để sống, là những người còn phải thấp thỏm âu lo đến mất ngủ khi nghe tin biển động, phải chờ biển lặng mới có thể yên lòng.
Người còn tìm kiếm giữa đám đông xô bồ tiếng khen để vui, còn cố gom góp thật nhiều những phù hoa từ đám đông để làm nên diện mạo của mình, còn nghiêng vai tựa vào đám đông, là những người còn chao đảo trước những thị phi ở đó. 
Núi, chẳng phải nghiêng vai tựa vào mưa gió mà vững chãi được nghìn năm.
Người, chẳng ai tựa vào đám đông xô bồ mà bình yên được cả đời.


Phan Thiết.8.2.2017
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 81.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

Nhẹ

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Nơi cuối thôn, có một vực sâu rất sâu, mùa mưa về, đầy nước. Có người trong thôn mang theo lọ gốm to chứa đầy dầu đến bờ vực, ném xuống, lọ gốm vỡ, từng mảnh gốm chìm xuống tận đáy vực, nhưng dầu bên trong sẽ len lỏi nổi lên trên mặt nước”.(1)
Thân người như lọ gốm, cố sơn phết sặc sỡ đến đâu, cố nâng niu bảo vệ kỹ lưỡng thế nào, đến một ngày cũng rơi xuống vực sâu sinh tử, vỡ nát, một lớp rong rêu tháng năm, một lớp thời gian lạnh như nước, một lớp bụi mờ, phủ kín cả kiếp người dung dị.
Thứ chứa bên trong lọ gốm là những gì người ta đã sống, cả một đời gom góp cất vào lòng, ánh mắt, nụ cười, lời nói, toan tính.
Cuối cùng.
Chỉ những gì nhẹ hơn trần tục mới không bị thời gian xóa đi, chỉ những gì nhẹ hơn nước mới nổi được trên mặt nước, chỉ những gì thật nhẹ mới không bị trầm luân.

Chùa Bé Bé.Phan Thiết.30.1.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh, từ dòng 23 khung thứ 2, trang 440 đến dòng thứ 1 khung thứ 3, trang 440, bộ kinh mang mã số 26, 中阿含經, tập 1 大正新脩大藏經.
P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Hoa Bất Tử Cát

Anh mất.
Chiều qua, đưa Anh đi, nghĩa trang nằm trên cánh đồng cát mênh mông, cát trắng một màu như tuyết.
Không phai.
Ven đường, còn vương nhiều giấy vàng mã rất mới, chỉ hôm qua hôm kia gì đó thôi, cũng có một đoàn người đưa người thân họ ngang qua đây, chỉ sau một ngày, gió thổi cát bay, khỏa lấp hết dấu chân của đoàn người đấy, cánh đồng cát phẳng lì như một dòng sông, dòng sông chưa bao giờ ngừng chảy.
Rồi ngày mai, chỉ ngày mai thôi, dấu chân của Vô Thường, của đoàn người đưa Anh đi cũng sẽ bị xóa mờ.
Gió thổi, cát bay, cánh đồng cát lại xóa sạch những dấu chân người đi ngang qua, có sâu đậm đến mấy, chỉ mới hôm qua, đã mịt mù.
Cánh đồng cát tháng Giêng như cuộc đời.
Cánh đồng cát tháng Giêng, mọc đầy một loài hoa dại, khẳng khiu như một cành hoa khô, nhưng chúng vẫn đang sống, bền bỉ, vẫn lớn lên mỗi ngày như một cành san hô cắm trên cát, rễ len lỏi chắt chiu chút hơi ấm trong lòng cát trắng để sống và ra hoa.
Hỏi ai cũng ko biết loài hoa ấy tên gì, Vô Thường lấy ít cát trắng như tuyết ở đó, và đem loài hoa dại ấy về trồng dưới hiên chùa, đặt cho loài hoa dại trên cát ấy tên: Hoa Bất Tử Cát.
Cánh đồng Hoa Bất Tử Cát tháng Giêng.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.20.1.2017.

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Nghèo

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Có người mất 5 lạng bạc rồi điêu đứng, kẻ đó nghèo, số tiền ấy là rất lớn, là tất cả tài sản bao nhiêu năm họ nhọc nhằn tích góp được. Có người mất 5 lạng bạc nhưng vẫn bình thản như không, kẻ đó giàu, số tiền ấy chẳng đáng kể.
Cũng như vậy. Có người sa ngã một lần, lầm lỗi một lần, rồi từ đó khổ mãi; do hôm qua đã không tích góp được những điều thiện lành bền vững để hôm nay vịn vào đứng lên đi tiếp. Có người sa ngã một lần, nhưng bình thản đứng dậy như không, do hôm qua đã gây dựng được nhiều điều thiện lành bền vững để làm nơi nương tựa cho mình”.(1)
Có người chỉ một lần sảy chân đã rơi xuống vực sâu, do những bước chân trước đó đã đưa họ đến sát bờ vực, thứ mà ngày hôm qua còn để lại cho hôm nay là thật nhiều những bước chân sai. Có người, cũng một lần sảy chân, nhưng vẫn bình thản, hít một hơi thật sâu, rồi chống tay, đứng lên, do những bước chân hôm qua không phải là bước chân sai, không đưa họ đến gần bờ vực.
Cũng là một lần sảy chân, cũng là một lần té ngã, nhưng có kẻ không trở về được nữa. 
Có người, chỉ với một lời nói ác, đã đuổi hết những người chung quanh ra khỏi cuộc đời họ, do cách sống thường ngày đã đẩy những người chung qua ra xa họ lắm rồi. 
Có người chỉ một bước chân quay đi, đã ra khỏi cuộc đời người ở lại, do khi còn ở lại cũng đã xa nhau lắm rồi. 


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.15.1.2017.
_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh, từ dòng 23 khung thứ 3, trang 433 đến dòng thứ 1 khung thứ 1, trang 434, bộ kinh mang mã số 26, 中阿含經, tập 1 大正新脩大藏經.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.