Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

Kiên Trì

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Giữa rừng sâu, đầy muôn thú, gã voi rừng cũng phải tự nỗ lực hết sức để thoát ra khi bị sa lầy.  Giữa thế giới đông đúc người, chúng ta cũng chỉ có thể một mình đi qua hết những biến cố bằng chính nội lực tự thân. Vì vậy, các người hãy vui vẻ mà nỗ lực, cố gắng để có một nội tâm mạnh mẽ để tự cứu lấy mình".(1)
Người thân yêu đến mấy, lo lắng đến mấy cũng không thể đi qua hết những biến cố giúp ta.
Lấy bao dung tha thứ để cứu mình khỏi những tổn thương.
Lấy cảm cảm thông để tự cứu mình không bị chết ngạt trong những hẹp hòi.
Lấy niềm tin, lấy lạc quan để cứu mình không bị chết chìm trong những ngày nỗi buồn tràn về như lũ.
Lấy mạnh mẽ để cứu mình khỏi những bất an đè nặng trong lòng.
Lấy tĩnh lặng để giữ mình không vỡ tan ra giữa những ồn ã.


TT. Phố Hương.22.1.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 325


P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Bối Thủy

Năm 205 TCN, Hàn Tín lãnh đạo quân Hán đánh một trận "Bối Thủy" lịch sử.
Hàn Tín cho đóng quân gần một dòng sông, tự đặt mình và hơn 2 vạn quân vào thế không còn đường lùi, phía trước là quân Triệu đông gấp đôi, phía sau là dòng sông rộng. 
Hơn 2 vạn người bước vào một cuộc chiến mà mình không được phép lùi bước.
Hàn Tín đã đánh một trận để đời, phá tan quân Triệu đông gấp đôi, chiếm thành rồi bắt luôn vua Triệu.
"Bối Thủy" là tên một thế trận, "Bối" là lưng, "Thủy" là dòng nước, dựa lưng vào sông mà đánh, tự đặt vào thế không còn đường lùi để khai thác hết năng lực của mình.
Khi nghĩ vẫn còn thời gian, vẫn còn cơ hội, là ta vẫn còn lý do để không sống hết mình.
Ai cũng nên đánh vài trận Bối Thủy trong đời, để sau này còn có chuyện kể lại cho tụi nhỏ: "ngày xưa".


Phố Hương.19.1.2016


Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Tin

Đừng để những tổn thương thuyết phục được rằng: tất cả những kẻ đến với nhau chỉ để trao những tổn thương rồi đi.
Đừng để những nỗi buồn thuyết phục được rằng: cuộc sống ngoài kia đâu có gì vui.
Đừng để những thủ đoạn toan tính của nhiều người thuyết phục được rằng: cuộc đời này chẳng có lấy một kẻ chân thật.
Đừng để những lỗi lầm, ta và Người từng phạm phải, thuyết phục được rằng: chúng ta sẽ không thể làm người tử tế trong tương lai.
Đừng để những câu chuyện sỏi đá với rong rêu tháng năm thuyết phục được rằng: qua tháng năm dài lòng người cũng phủ kín rêu xanh.


TT. Phố Hương. 20.1.2016

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

Pháp Cú 277

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Mọi thứ đều vô thường, khi cảm nhận được sâu sắc điều này, người ta sẽ không còn đau khổ và bất an nữa; suy nghĩ đó là con đường dẫn người đi xuyên qua những giông bão trong cuộc sống".(1)
Nhiều khi.
Người ta thất bại do không nỗ lực hết mình, vì nghĩ vẫn còn cơ hội để làm lại.
Người ta mất nhau do làm tổn thương nhau nhiều, vì nghĩ vẫn còn ngày mai để bù đắp lại.
Người ta bỏ nhau đi do một ngày bỗng thấy lòng người chật chội, vì nghĩ vẫn còn ngày rộng tháng dài mà chưa yêu thương nhau hết lòng.
Rồi người ta mệt mỏi vì muốn giữ lại mãi những thứ mong manh vô thường.
Người ta phải ray rứt mãi vì những đổi thay.


Phố Hương.18.1.2016
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 277.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Tha Thứ

Tha thứ là một cuộc thương lượng.
Thương lượng với lòng mình; rằng tổn thương không nên chỉ dùng để đau mà phải dùng để hiểu hơn về cuộc sống, rằng trong khi ngồi để đau khổ cuộc sống có dừng lại đợi chờ ta đâu, rằng niềm vui vẫn đi ngang qua hiên nhà mỗi sớm với những bước chân rất nhẹ mà ta chẳng còn tâm trí nào để lắng nghe.
Thương lượng với nỗi đau rằng: nhiêu đó là đủ rồi.
Một cuộc thương lượng rất khó khăn, mà phần lớn kẻ đưa cuộc thương lượng vào bế tắc lại là lòng mình: "không chịu"!


Phố Hương.13.1.2016


Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Cuộc Sống

Thỉnh thoảng.
Cuộc sống lại ném vào chúng ta một vài thị phi, một ít cay nghiệt. Có kẻ cố nhặt lấy hết, rồi chờ cơ hội để ném trả lại. Phải sòng phẳng mới chịu. Trò chơi tốn kém cả kiếp người, vì cuộc sống chẳng bao giờ dừng lại để chúng ta có cơ hội dừng tay. Cũng bận rộn cả một đời nhưng chẳng sống được gì nhiều.
Con người bị buộc chặt vào những gì không thể bỏ qua, bị đè nặng bởi những điều không thể đặt xuống, bị mệt mỏi bởi những thứ không buông xả được. Vậy thôi.
Thỉnh thoảng, như để bù lại, cuộc sống mang đến những buổi sáng thật bình yên. Ở đâu đó có nụ cười rất chân thành, đủ để kẻ phiêu bạt cả nửa đời người phải chùn chân. Ở đâu đó có ánh mắt thật hiền, có đôi tay thật chân thành, đủ để những rạn nứt trong lòng lành trở lại.
Có người chùn chân trước những thị phi. Có người chùn chân trước những chân thành.
Cũng là một lần chùn chân.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.12.1.2016.

Chùn Chân

Thỉnh thoảng, cuộc sống lại ném vào chúng ta một vài thị phi, một ít cay nghiệt.
 Có kẻ cố nhặt lấy hết, rồi chờ cơ hội để ném trả lại. Phải sòng phẳng thì mới chịu. Trò chơi tốn kém cả kiếp người, vì cuộc sống chẳng bao giờ cho họ cơ hội để ngừng tay.
Con người bị buộc chặt vào những gì họ không thể bỏ qua, không thể tha thứ.
Vậy thôi.
Thỉnh thoảng, như để bù lại, cuộc sống mang đến những buổi sáng thật bình yên. Ở đâu đó có nụ cười rất chân thành, đủ để kẻ phiêu bạt cả nửa đời người phải chùn chân. Ở đâu đó có ánh mắt thật hiền, có đôi tay thật chân thành, đủ để những rạn nứt trong lòng lành trở lại.
Có kẻ chùn chân trước những thị phi. Có người chùn chân trước những chân thành.
Cũng là chùn chân, đúng không?


Phố Hương.12.1.2016