Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

Cuộc Sống

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Khổ đau và hạnh phúc trong nhân gian luôn tựa vào nhau mà tồn tại, như rắn độc ẩn mình bên dưới những cánh hoa”.(1)
Nên mới có người, vội vã, nhặt những cánh hoa mình thích, mà không biết bên dưới có rắn độc đang ẩn mình; vội vã đuổi theo những thú vui mà không biết phía trước là vực thẳm, vội vã nói những lời ác khẩu, cho thỏa lòng, mà không biết đã vô tình đánh thức “con rắn” thị phi.
Ngày và đêm, nối nhau, làm nên tháng năm.
Hạnh phúc và khổ đau, đan nhau, dệt nên cuộc sống; từ ngày đó, hạnh phúc và khổ đau đã trở một phần của cuộc đời. 
Nụ cười đẹp nhất là nụ cười bình thản nhìn lại cuộc sống sau những tổn thương.
Việc làm có ý nghĩa nhất là đem được nụ cười nối vào khổ đau để kết thúc nỗi đau hiện tại, cho ta cho người.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 17.9.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 謂彼苦與樂,相須而止住,猶如妙花鬘,而覆於毒虺。dòng 15, 16, khung thứ ba, trang 465, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Cuộc Sống

Thỉnh thoảng.
Cuộc sống lại ném vào chúng ta một vài thị phi, một ít cay nghiệt. Có kẻ cố nhặt lấy hết, rồi chờ cơ hội để ném trả lại. Phải sòng phẳng mới chịu. Trò chơi tốn kém cả kiếp người, vì cuộc sống chẳng bao giờ dừng lại để chúng ta có cơ hội dừng tay. Cũng bận rộn cả một đời nhưng chẳng sống được gì nhiều.
Con người bị buộc chặt vào những gì không thể bỏ qua, bị đè nặng bởi những điều không thể đặt xuống, bị mệt mỏi bởi những thứ không buông xả được. Vậy thôi.
Thỉnh thoảng, như để bù lại, cuộc sống mang đến những buổi sáng thật bình yên. Ở đâu đó có nụ cười rất chân thành, đủ để kẻ phiêu bạt cả nửa đời người phải chùn chân. Ở đâu đó có ánh mắt thật hiền, có đôi tay thật chân thành, đủ để những rạn nứt trong lòng lành trở lại.
Có người chùn chân trước những thị phi. Có người chùn chân trước những chân thành.
Cũng là một lần chùn chân.


Chùa Bé Bé.Phan Thiết.12.1.2016.

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Cuộc Sống

Cuộc sống là một vòng tròn khép kín.
Tạo hóa cho chúng ta đôi tay để cầm, để nắm, nhưng trong cuộc sống, có rất nhiều thứ chúng ta không thể giữ lại được bằng đôi tay.
Tạo hóa cho chúng ta đôi chân để đi, nhưng với đôi chân khỏe nhất, chúng ta cũng không thể đi qua hết những nhọc nhằn, cũng như không thể đi đến tận cùng những yêu thương.
Và tạo hóa đã cho chúng ta một trái tim để làm những việc mà đôi tay và đôi chân không bao giờ có thể làm được. Một trái tim biết bao dung sẽ chỉ đôi tay cách giữ lại những yêu thương. Một trái tim biết san sẻ sẽ chỉ đôi chân cách đi đến tận cùng những yêu thương trong cuộc sống.
Cho đi những yêu thương là cách duy nhất để chúng ta giữ lại được yêu thương. Cuộc sống là một vòng tròn khép kín, chúng ta sẽ nhận lại những gì mình đã bỏ ra. Mỗi chúng ta, khi quá nhọc nhằn, ai cũng sẽ cần đến sự bao dung từ cuộc sống. Để được cuộc sống bao dung, chúng ta phải biết bao dung với cuộc sống.
Thế giới càng ngày đông hơn, chật chội hơn. Nhưng con người lại trở nên cô độc hơn bao giờ hết. Thế giới chật chội, nhưng vẫn mênh mông đến vô tận, khi người ta đi đến kiệt sức nhưng chẳng chạm được vào ai.


Vô Thường 
Chùa Bé Bé. 9.8.2014
Om Mani Padme Hum