Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Tháng 3


Đã là tháng ba. Giật mình. Mau thật.
Miền Trung của Vô Thường tháng ba là nắng nhất.
Khúc sông chảy qua làng không sâu, để sông tháng ba phải gầy thật gậy.
Mắt sông tháng ba sáng, sáng hơn bất kì thời điểm nào trong năm, có thể nhìn thấu lòng người.
Ta cứ nói vui, sông tháng ba như một người tu sĩ của ngày xửa ngày xưa, cứ chậm rãi, cứ an nhiên đi qua hết những ngày khắc nghiệt nhất cuộc đời mình. Đôi mắt thật sáng, thật hiền.
Lòng sông tháng ba cạn. để nắng tháng ba sưởi ấm vệt sỏi dài. 
Những viên sỏi mang hình dạng của lòng sông. Đủ màu sắc, đủ kích cỡ. Viên sỏi của ngày bão lũ, vẫn còn những vết thương. Viên sỏi của ngày mưa, vẫn còn co tròn lại vì lạnh. Viên sỏi của ngày nắng, vẫn còn hơi ấm một nụ cười.
Ta muốn về quê vào những ngày này. 
nhặt vài viên sỏi của những ngày bão lũ, những ngày lòng sông bất an, và viết lên hai chữ “vô thường”, rồi cẩn thật đặt lại lòng sông, rồi cận thận mang theo một vài viên trở lại Sài Gòn.
Gởi cho sông đấy, và ta cũng mang theo nữa, có bất an thế nào cũng chỉ là "vô thường" thôi.
Tin đi. 
Sông tháng ba gầy như người tu sĩ của những ngày xửa ngày xưa.
tháng ba, Người có về nghe gió qua sông?!


Phố Hương. 1.3.2015.


Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Tĩnh Lặng

"...con người cũng như dòng sông, càng sâu càng tĩnh lặng..."

có con sông nào trong lòng không có những tảng đá ngầm?
có cuộc đời nào không đầy những trắc trở..??

Khi sông sâu...
nước nhiều....
sông mạnh mẽ...
sông đủ sức vượt qua những trắc trở trong lòng mà không phải nông nổi... đủ sức đi qua những tảng đá ngầm rất lớn trong lòng mà mặt sông vẫn rất bình yên....

phải đủ SÂU...
phải đủ MẠNH MẼ..
để mà TĨNH LẶNG...



[cười]
Vô Thường
Chùa Bé Bé.. Phố Hương. 7.2.2015


Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Đám Cưới

Cũng khá lâu rồi...
Chiều hôm ấy Vô Thường đi học về. Khu phố hơi khác khác tí... về đến chùa mới biết trong khu phố hôm nay có đám cưới..
Đám cưới của khu phố nhỏ cưu mang những con người lam lũ khắp nước cũng chẳng to tác gì...
Chỉ năm ba người…
Ngày cưới, cô dâu không mặc áo cô dâu... 
Ngày cưới, chú rể chẳng có lấy một người thân... 
Ngày cưới, người Mẹ sang chùa, xin hái ít hoa ngoài bờ rào, đem về buộc vào chiếc cổng gỗ ọp ẹp cho có cái xanh xanh đỏ đỏ.
Ngày cưới, người Bố đem mảnh gỗ đã chà rửa cẩn thận, tẩn mẩn tỉ mỉ viết lên hai chữ "VU QUY", rồi đem treo trước nhà...

Vô Thường 
Chùa Bé Bé... Phố Hương.1.2.2015

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

Ảo Ảnh

Hạnh phúc?
Khi người ta trẻ, ai cũng nghĩ hạnh phúc đang chờ đợi mình ở một nơi nào đó trong tương lai. Một công việc gì đó tốt hơn hiện tại. Một môi trường sống tốt hơn lúc này. Một người tri kỷ nào đó không phải những người chung quanh bây giờ.
Nghĩ thế rồi vội vã đi. Đi rất vội. Đi mãi. Đi mãi.
Đi cho đến khi hết những tháng năm tuổi trẻ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình chạm được vào hạnh phúc thật sự.
 Đã đi qua hết tuổi Thanh Xuân.
Khi không còn trẻ nữa, người ta lại quả quyết, hạnh phúc chính là những năm tháng khi người ta còn trẻ. Những ngày đã ở lại phía sau lưng. Những ngày không còn nữa. Những ngày Thanh Xuân đã mất đi.
Lúc trước mặt.  Lúc đã lùi lại sau lưng.
Hạnh phúc cứ xa xôi như một ảo ảnh, mãi mãi không chạm vào được.

Phố Hương.22.9.2014

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Tha Thứ

Cuối cùng, "tha thứ là một lời hứa"
Hứa ko nhìn ngày hôm qua bằng ánh mắt cũ nữa.
Hứa sẽ tìm thấy giá trị từ những tổn thương, 
Hứa dù có thế nào, sẽ lại một lần nữa mỉm cười với những gì mình đã tin tưởng.


Sài Gòn.22.8.2014

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Cuộc Sống

Cuộc sống là một vòng tròn khép kín.
Tạo hóa cho chúng ta đôi tay để cầm, để nắm, nhưng trong cuộc sống, có rất nhiều thứ chúng ta không thể giữ lại được bằng đôi tay.
Tạo hóa cho chúng ta đôi chân để đi, nhưng với đôi chân khỏe nhất, chúng ta cũng không thể đi qua hết những nhọc nhằn, cũng như không thể đi đến tận cùng những yêu thương.
Và tạo hóa đã cho chúng ta một trái tim để làm những việc mà đôi tay và đôi chân không bao giờ có thể làm được. Một trái tim biết bao dung sẽ chỉ đôi tay cách giữ lại những yêu thương. Một trái tim biết san sẻ sẽ chỉ đôi chân cách đi đến tận cùng những yêu thương trong cuộc sống.
Cho đi những yêu thương là cách duy nhất để chúng ta giữ lại được yêu thương. Cuộc sống là một vòng tròn khép kín, chúng ta sẽ nhận lại những gì mình đã bỏ ra. Mỗi chúng ta, khi quá nhọc nhằn, ai cũng sẽ cần đến sự bao dung từ cuộc sống. Để được cuộc sống bao dung, chúng ta phải biết bao dung với cuộc sống.
Thế giới càng ngày đông hơn, chật chội hơn. Nhưng con người lại trở nên cô độc hơn bao giờ hết. Thế giới chật chội, nhưng vẫn mênh mông đến vô tận, khi người ta đi đến kiệt sức nhưng chẳng chạm được vào ai.


Vô Thường 
Chùa Bé Bé. 9.8.2014
Om Mani Padme Hum

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

SỐNG












SỐNG


Biển đã bắt đầu vào mùa mưa bão...

Lâu lâu, Vô Thường muốn về ngôi làng duyên hải ngày xưa vào ngày biển động....
ngày biển động, bãi biển rất vắng, biển lấn sâu vào bờ cát, biển rộng ra, mênh mông, trắng xóa nỗi niềm...
ngày biển động, chỉ những chiếc thuyền lớn vững chãi với những ngư dân lão luyện nhiều kinh nghiệm mới dám ra khơi...
những chiếc thuyền nhỏ được ngư dân đẩy lên bờ, nằm ngủ...

khi được đẩy lên bãi bờ, những chiếc thuyền nhỏ sẽ được an toàn, nhưng chúng đang sống những ngày rất vô nghĩa... những đứa con của Biển luôn nghĩ như vậy...

an toàn nhưng vô nghĩa...

cuộc sống của những chiếc thuyền là ngoài kia...

ta về vào ngày biển động
để thấy...
để nghe...
rồi đi....


[cười]
Vô Thường 
chùa Bé Bé...Phố Hương....
[...Om Mani Padme Hum...]