Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

Cố Chấp

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Chỉ khi nào không còn cố chấp vào cả hạnh phúc và khổ đau, khi đó lòng mới hết âu lo…”(1)
Tháng 3, cây gạo ngoài triền suối trút sạch lá để ra hoa, buông hết những chiếc lá mang trên mình đầy vết thương từ những ngày mưa gió đã qua, rồi bình thản mỉm cười, nở hoa. 
Hoa gạo đỏ, nhỏ như đầu ngón tay út của một bé con. Trong sắc gạo đỏ của tháng 3 năm nay, có chiếc lá mang đầy vết thương đã hoai mục từ mùa cũ. 
Những vết thương cũ một lần được tái sinh trong một hình dạng khác, tươi hơn, vui hơn. 
Khi cố chấp vào khổ đau, là chúng ta đang muốn nỗi đau đó là có thật, và chỉ dùng nó để làm ra những bất an trong lòng, mà không dùng nó để làm một hạt nhân cho sự vững chãi sau này. Cố chấp vào nỗi đau, là đang biến tất cả nỗi đau đã qua là có thật.
Khi cố chấp vào niềm vui, là chúng ta đang mong muốn niềm vui đó còn mãi, không được mất, không được phai. Có điều gì sinh mà không diệt? Nên ngay trong lúc cố chấp vào niềm vui là đã gieo vào lòng một hạt nhân nỗi buồn còn-mất cho ngày mai.

Tháng 3, người về, nhìn cây gạo ngoài triền suối gom hết những vết thương ngày cũ của mình làm thành một mùa hoa, nghe nắng gió tháng 3 thuyết câu kinh “bất cấu bất tịnh”, không cố chấp vui buồn, rồi bình thản. 
Đừng để mãi khổ đau trong lòng, đừng cất mãi hạnh phúc đã qua trong tâm. Lòng người đôi khi hẹp lắm, như đôi tay của chính họ, khi cố nắm giữ điều gì, thì không thể cầm nắm thêm được điều gì khác nữa.  


Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 8.3.2018.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 
於苦樂二種,亦不生執著,得離諸怖畏。Dòng 26, 27, khung thứ nhất, trang 504, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

Thanh Tịnh

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Hạnh phúc thật sự không thể sinh ra từ lòng tham. Hạnh phúc đó chỉ có thể bắt đầu từ một tâm thanh tịnh. Con đường dẫn đến hạnh phúc bền vững hẹp lắm, không ai mang theo được trong lòng ba suy nghĩ độc hại tham, sân, si”.(1)
Thực ra, người đời cũng vì tìm cầu hạnh phúc cho mình mà tham sân si, và cũng vì bảo vệ hạnh phúc cho mình mà tham sân si.
Tâm yêu thương thanh tịnh là hạt giống cho niềm vui thật sự tượng hình, nhất định là như vậy. Và tham sân si, người đời cũng xem đó là hạt giống hạnh phúc, nhưng thực ra hạt giống đó như đã bị luộc chín rồi, có cố gắng chăm lo thế nào cũng không còn nảy mầm được nữa.
Gieo vào cuộc đời đầy nắng mưa hạt giống, hạt giống bình thường sẽ nảy mầm; nhưng hạt giống đã bị luộc chín sẽ mục nát đi, không còn gì. Chẳng phải do nắng mưa.
Cuộc sống là như nhau thôi, cũng hai mùa mưa nắng, cũng chuỗi ngày được mất, cũng hai bờ nhớ quên, chỉ là có người sống cho tình thương chung, có người lại sống cho những toan tính tham sân của mình. Rồi khác thành nhau. Thành bình yên. Thành bất an.
Có kẻ ngày ngày mang những hạt giống đã luộc chín, gieo vào cuộc đời nắng mưa, chờ nảy mầm.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 23.12.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 樂不因貪生,此樂唯清淨,能趣寂靜道,則無三毒名。Dòng 2, 3, khung thứ ba, trang 513, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

Ảo Ảnh

Hạnh phúc?
Khi người ta trẻ, ai cũng nghĩ hạnh phúc đang chờ đợi mình ở một nơi nào đó trong tương lai. Một công việc gì đó tốt hơn hiện tại. Một môi trường sống tốt hơn lúc này. Một người tri kỷ nào đó không phải những người chung quanh bây giờ.
Nghĩ thế rồi vội vã đi. Đi rất vội. Đi mãi. Đi mãi.
Đi cho đến khi hết những tháng năm tuổi trẻ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình chạm được vào hạnh phúc thật sự.
 Đã đi qua hết tuổi Thanh Xuân.
Khi không còn trẻ nữa, người ta lại quả quyết, hạnh phúc chính là những năm tháng khi người ta còn trẻ. Những ngày đã ở lại phía sau lưng. Những ngày không còn nữa. Những ngày Thanh Xuân đã mất đi.
Lúc trước mặt.  Lúc đã lùi lại sau lưng.
Hạnh phúc cứ xa xôi như một ảo ảnh, mãi mãi không chạm vào được.

Phố Hương.22.9.2014

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Hạnh Phúc Và Tổn Thương















[lời kinh trong lòng bàn tay]
HẠNH PHÚC VÀ TỔN THƯƠNG


Chẳng người trí nào lại đi tích góp những tổn thương của cuộc sống chung quanh...

Vo tròn lại,
Phủ lên một lớp tiếng cười hỉ hả thoả mãn...
Rồi gọi đó là hạnh phúc...

Ta (Gautama) nói: người nào trong quá trình đi tìm hạnh phúc cho mình, lại làm tổn thương đến hạnh phúc người khác, người ấy chẳng bao giờ tìm thấy được hạnh phúc trọn vẹn thật sự...

Vô Thường
Sài Gòn 
ngày 30 tháng 8 năm 2013
P/s: Vô Thường viết lại từ một bài kinh Pháp Cú...