Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...
Hiển thị các bài đăng có nhãn bão biển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bão biển. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

SỐNG












SỐNG


Biển đã bắt đầu vào mùa mưa bão...

Lâu lâu, Vô Thường muốn về ngôi làng duyên hải ngày xưa vào ngày biển động....
ngày biển động, bãi biển rất vắng, biển lấn sâu vào bờ cát, biển rộng ra, mênh mông, trắng xóa nỗi niềm...
ngày biển động, chỉ những chiếc thuyền lớn vững chãi với những ngư dân lão luyện nhiều kinh nghiệm mới dám ra khơi...
những chiếc thuyền nhỏ được ngư dân đẩy lên bờ, nằm ngủ...

khi được đẩy lên bãi bờ, những chiếc thuyền nhỏ sẽ được an toàn, nhưng chúng đang sống những ngày rất vô nghĩa... những đứa con của Biển luôn nghĩ như vậy...

an toàn nhưng vô nghĩa...

cuộc sống của những chiếc thuyền là ngoài kia...

ta về vào ngày biển động
để thấy...
để nghe...
rồi đi....


[cười]
Vô Thường 
chùa Bé Bé...Phố Hương....
[...Om Mani Padme Hum...]

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Bất An















[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
BẤT AN




Yên lặng sau bão...[tấm ảnh]

Sau bão....
biển yên lặng lắm! Biển như đứa bé biết lỗi khi lỡ tay làm vỡ chiếc bình, ngồi thu lu trong góc, yên lặng...
có lẽ biển cũng chẳng muốn bão giông làm gì...

khi còn bé, lũ trẻ Vô Thường hay nghe người lớn trong ngôi làng duyên hải kể câu chuyện của biển ngày xưa:
"...ngày xưa biển lặng, con người của ngày xưa rất thương biển. Vào mùa mưa, lũ cá vào mùa sinh sản, con người không ra biển đánh bắt... họ để lũ cá con được lớn. Con người sau này vì ích kỷ mà không còn thương biển nữa, họ ra biển đánh bắt trong cả những ngày lũ cá sinh, thương lũ cá con, để bảo vệ cho những đứa con của mình mà biển nổi sóng..."

Biển bão giông cũng bởi lòng người....

Cuộc sống bất an cũng bởi lòng người...
[cười]

Vô Thường 
Sài Gòn.8.9.2013
...Om Mani Padme Hum...