Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

Tháng 8

Đã là tháng 8.
Cánh đồng sau làng đã phủ đầy hoa dại, ta vẫn nhớ, không quên. 
Tháng 8 về, ta lại nhận ra mình rất thương loài hoa dại, là một người tu sĩ có lẽ cũng nên như vậy, nuôi lớn trong lòng những Yêu Thương Không Sở Hữu, Yêu thương thật nhiều nhưng không bao giờ cố giữ lại cho riêng mình, thứ gì cũng vậy, thứ gì người ta càng điên cuồng giữ lại cho riêng mình thứ đó càng dễ mất đi.
Hoa dại, không là của ai cả. 
Hoa cỏ đại chẳng phải loài hoa đem nhét vào chậu, để ở góc sân.
Tội lắm.
Hoa dại đủ mạnh mẽ, không cần đến bàn tay con người chăm sóc nhưng không bao giờ lỗi hẹn. 
Khi mùa mưa về, chúng trở mình, gọi nhau thức giấc; rồi tựa vào nhau lớn lên qua những ngày mưa bão để tháng 8 còn ra hoa, đến những ngày cuối năm, mất nước, vàng úa, kiệt sức gục xuống, vẫn cố vùi vào đất những hạt mầm bé tí chờ mùa mưa sang năm.
 bao năm vẫn vậy, không bao giờ lỗi hẹn.
tháng 8 lại ra hoa, mặc cho người có về hay không.
Hoa dại luôn đủ mạnh mẽ để có thể để lại một chút hương nhẹ trên người những kẻ vô tình đi ngang đồng cỏ và giẫm nát chúng.
 ta sẽ về, tìm mảnh đất thật to [cười], làm ngôi chùa thật bé [lại cười], "vừa một bàn chân", để tháng tám phủ đầy hoa dại [mặc cho người đã về và không đi nữa].


Phố Hương.1.8.2014


Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Rỉ

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
"Những đốm rỉ sét sinh ra từ thanh sắt rồi dần dần lớn lên làm mục nát cả thanh sắt.
Những thái độ sống không thiện lành, những hành động không thiện lành sinh ra từ tâm của mỗi người rồi dần phá nát cuộc đời họ".(1)
Những lỗi lầm vẫn chưa trở nên đáng trách, chưa trở nên đáng sợ mãi cho đến khi người ta từ chối sửa chữa nó.
Lỗi lầm trở nên đáng sợ hơn sau mỗi lần từ chối sữa chữa.
Ánh mắt dửng dưng là đó, ánh mắt đầy từ tâm nhìn người cũng là đó.
Đôi tay làm người tổn thương là đó, và đôi tay chắn gió che mưa cho người cũng là đó.
Đôi chân giẫm đạp lên người để được đứng cao hơn là đó, và đôi chân đi với người qua bão giông cũng là đó.
Trái tim cay nghiệt với người là đó, và trái tim bao dung người cũng là đó.
Cách nhau một lần nhìn lại, không để "đốm rỉ sét" lớn thêm.

Chùa Bé Bé.13.7.2014
_____________________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 240

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Lệch

Ngày xưa.
Chiếc la bàn từ là thứ không thể thiếu trong những chuyến vượt biển, để xác định hướng đi. Người Trung Quốc phát minh ra chiếc la bàn từ, và đặt cho nó tên gọi "Kim Chỉ Nam"
Và ngày ấy, người ta cũng đã biết, khi có một thỏi sắt bé bé nằm gần chiếc la bàn từ, kim la bàn sẽ bị lệch. Nếu không phát hiện ra sự tồn tại của thỏi sắt; chỉ nhìn vào kim la bàn rồi đi, người ta sẽ đi lệch hướng. Cuộc hành trình càng xa, độ lệch càng lớn. 
Xác định cho mình một hướng đi, là quan trọng. Trang bị cho mình một chiếc la bàn để không bị lạc, là quan trọng. Và lâu lâu, nhìn lại, xem thử ta có đeo mang bên mình "thỏi sắt rỉ" nào không, đó cũng là điều rất quan trọng, cuộc hành trình càng xa, độ lệch càng lớn, và người ta chẳng còn thời gian để quay trở lại.


Chùa Bé Bé.8.7.2014

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Thỏi Sắt Rỉ

Ngày xưa.
Chiếc la bàn từ là thứ không thể thiếu trong những chuyến vượt biển, để xác định hướng đi. Người Trung Quốc phát minh ra chiếc là bàn từ, và đặt cho nó tên gọi "Kim Chỉ Nam".
Và ngày ấy, người ta cũng đã biết, khi có một thỏi sắt bé bé nằm gần chiếc la bàn từ, kim la bàn sẽ bị lệch. Nếu không phát hiện ra sự tồn tại của thỏi sắt; chỉ nhìn vào kim la bàn rồi đi, người ta sẽ đi lệch hướng....cuộc hành trình càng xa, độ lệch càng lớn... 
Nhất định
Xác định cho mình một hướng đi, là quan trọng...
Trang bị cho mình một chiếc la bàn để không bị lạc, là quan trong.
Và lâu lâu, nhìn lại, xem thử ta có đeo mang bên mình thỏi sắt rỉ nào không, đó cũng là điều rất quan trọng, cuộc hành trình càng xa, độ lệch càng lớn... và người ta chẳng còn thời gian để quay trở lại..

Vô Tường
Sài Gòn.7.7.2014
[...Om Mani Padme Hum...]

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Sửa Lại Cánh Buồm

Vô Thường sinh ra trong một ngôi làng duyên hải miền Trung. Phần nhiều người dân trong làng làm nghề biển. Nhà Vô Thường không theo nghề biển, vì Bố không muốn sát sinh.
Vô Thường vẫn còn nhớ, ngày ấy, những chiếc thuyền trong làng đều là thuyền buồm, lũ nhóc Vô Thường chiều chiều lại rủ nhau lên đồi cát sau làng đón thuyền về. Chúng tớ có thể nhận ra từng chiếc thuyền từ rất xa qua màu cánh buồm, buồm màu đỏ là thuyền của nhà này, buồm ca-ro là thuyền của nhà kia.
Ngôi làng nhỏ chiều chiều lại lao xao. 
Tớ muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện khác.
Rằng những cơn gió biển chẳng bao giờ thổi mãi một chiều; chúng đổi thay liên tục. Và rằng, những người con của biển chẳng bao giờ mất thời gian ngồi than trách gió đổi chiều.
Những người con của biển, đưa tay ra, để nghe hướng gió, rồi sửa lại cánh buồm, buộc lại sợi dây, để cánh buồm có thể hứng được nhiều gió nhất từ cơn-gió-đã-đổi-chiều. và lên đường.
Suốt bao năm, gió đổi chiều từng mùa, từng ngày. những chiếc thuyền buồm vẫn đi-về trên một lộ trình đã định.
Cuộc sống luôn đầy những cơn gió chướng. 
đổi chiều liên tục 
Khó lường và chưa bao giờ ngừng thổi. Chẳng có người con của Biển nào lại than trách gió biển đổi chiều cả. Những người con của biển sẽ đưa ta ra, nghe hướng gió rồi sửa lại cánh buồm, buộc lại sợi dây, và lên đường.


Vô Thường
Chùa Bé Bé.30.6.2014

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Cổ Tích

Trong những câu chuyện cổ tích ngày xưa, thường có Phù Thủy già ác độc, sống một mình, trong ngôi nhà hoang, giữa rừng sâu với chú mèo mun, cô độc.
Ngôi nhà lạnh, đôi mắt lạnh, trái tim lạnh, nơi hơi ấm của tình người không len tới được. 
Có lẽ cũng giống như nhiều đứa trẻ khác, tớ luôn muốn đọc được những dòng kết thúc câu chuyện là cảnh Phù Thủy Già bị chết, biến mất hoàn toàn khỏi cõi đời này, để cái ác không còn nữa, để không còn ai làm tổn thương những con người hiền thật hiền. 
Lớn lên mới biết cái ác không dễ gì biến mất, vì nó luôn lẩn khuất đâu đó trong lòng của mỗi người, và tổn thương lớn nhất của con người lại chính là những điều người ta tự gây ra cho mình bởi chính những nông nổi của họ. Nên thấy rất xót xa khi phải giết chết đi một con người chỉ để xóa đi cái ác. 
Sao chỉ có những người luôn tìm mọi cách nghiền nát vụn cả một trái tim chỉ để xóa đi những tối tăm lạnh lẽo chất chứa trong đó mà không có ai cố đào sâu trong trái tim lạnh đó tìm một đóm lửa nhỏ rồi cẩn thận nhóm lên thành bếp lửa to? Sao không có ai đem ánh sáng để trừ bóng tối, đem ấm ấp trừ đi giá lạnh? Sao chưa từng gặp một người có đôi tay thật ấm, gói ghém cẩn thận và mang hơi ấm của tình người đến lấp đầy ngôi nhà hoang trong rừng sâu, để ngôi nhà không còn lạnh, đôi mắt không còn lạnh, trái tim không còn lạnh lẽo tối tăm.
Sao không có ai mang hơi ấm đến nơi cần nó nhất.?
Không có ai.


Vô Thường 
Chùa Bé Bé.7.6.2014

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Cỏ Dại

Sài Gòn tháng 8, ven đường đi về, cũng có những khóm hoa dại. Giữa Sài Gòn xô bồ, lũ hoa dại cứ ngơ ngác như người đi lạc. 
Chiều qua về, mưa, nhìn lũ hoa dại tựa vào nhau, bất giác muốn rủ chúng về cùng.
"Về không em? về với Vô Thường, về ở trong vườn chùa, về ở với một người bao năm rồi cũng còn đi lạc."


 Chùa Bé Bé.30.8.2014