Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Nói Dối

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Một lời nó dối, người nói lòng không yên, người nghe bị tổn hại. Cả người nói và người nghe đều bị tổn thương, sao người đời vẫn thường nói với nhau những lời không thật?”.(1)
Lời nói chân thật tạo ra sự an tĩnh. Lời nói dối gian tạo ra sự bất an.
Không nhuộm xanh đỏ, không trộn ướp những hương vị thơm nồng, lời nói chân thật dung dị như nước lã không màu, không hình dạng cụ thể, nhưng có thể lấp đầy những trống trải trong lòng người. Bình dị thôi, nhưng không thể thiếu trong cuộc sống.
Mặc cuộc đời tang thương dâu bể, mặc thời gian đổi thay, lời nói chân thật luôn đủ vững chắc để vun đắp trên đó bình yên cho cả đời người mà không sợ bị sụp đổ.
Một lời nói chân thật có thể tránh khỏi những biến cố lớn. Một lời dối gian có thể làm hỏng cả đời người.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 31.12.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 於身則非安,於他豈能益,自他唯有損,何用虛妄說?Dòng 28, 29, khung thứ ba, trang 484, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Mang Theo

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“…khi cái chết đến, bao nhiêu của cải vật chất tích góp được từ cả một đời giành giật, đều để lại cho người khác dùng, tội lỗi ác nghiệp riêng mình mang theo…”(1)   
Nơi đây gần nghĩa trang.
Hôm qua, có tiếng kinh, tiếng chuông, tiếng trống len trong sương sớm đưa người về đất. Nghe thật lạnh, thật buồn.
Nghe đâu, người mất là một trong những người giàu có quyền lực nhất vùng. 
Người giàu nhất ngoài nghĩa trang cũng không ý nghĩa gì, không to lớn hơn một hạt cát hạt bụi. 
Người quyền lực nhất ngoài nghĩa trang cũng không mạnh bằng một sợi cỏ dại.
“Đời người như gió qua”.
Nghĩa trang mỗi ngày một rộng thêm, cưu mang đủ phận người; kẻ giàu, người nghèo, kẻ cô, người thế… nhưng kẻ mạnh nhất nơi đây, muôn đời nay, luôn là lũ cỏ dại. 

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 28.12.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 
積聚無止足,彼於命終時,皆為他所有。Dòng 8, 9, khung thứ ba, trang 477, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

Phù Hoa

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Trái Kim-bả-ca(1) lúc chín có màu đỏ tươi vị ngọt thanh, nhưng khi ăn vào cơ thể sẽ bị tổn hại. 
Những thứ phù hoa trong thế gian, từ muôn đời nay, luôn như trái Kim-bả-ca chín mọng, mang đến những tổn thương cho người mải miết đuổi theo nó”.(2)
Hầu hết những gì người đời tìm kiếm luôn ở gần hơn họ vẫn nghĩ.
Người đời thường tìm kiếm hạnh phúc cho mình trong những thứ rực rỡ, trong những điều xa xôi. 
Mà đâu biết, những gì rực rỡ sẽ luôn chóng phai.
Đâu biết, trong những điều giản dị quanh mình, luôn có một niềm vui đủ lớn để đi qua hết những ngày thật buồn.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 26.12.2017.
_____________________________
[1] Trái Kim-bả-ca, H: 金播歌果,VT cũng không biết Việt Nam mình có trái này không.
[2] Nguyên Hán văn: 如金播歌果,紅色味甘美,食則生損惱,著欲亦如是。Dòng 9, 10, khung thứ ba, trang 474, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

Thanh Tịnh

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Hạnh phúc thật sự không thể sinh ra từ lòng tham. Hạnh phúc đó chỉ có thể bắt đầu từ một tâm thanh tịnh. Con đường dẫn đến hạnh phúc bền vững hẹp lắm, không ai mang theo được trong lòng ba suy nghĩ độc hại tham, sân, si”.(1)
Thực ra, người đời cũng vì tìm cầu hạnh phúc cho mình mà tham sân si, và cũng vì bảo vệ hạnh phúc cho mình mà tham sân si.
Tâm yêu thương thanh tịnh là hạt giống cho niềm vui thật sự tượng hình, nhất định là như vậy. Và tham sân si, người đời cũng xem đó là hạt giống hạnh phúc, nhưng thực ra hạt giống đó như đã bị luộc chín rồi, có cố gắng chăm lo thế nào cũng không còn nảy mầm được nữa.
Gieo vào cuộc đời đầy nắng mưa hạt giống, hạt giống bình thường sẽ nảy mầm; nhưng hạt giống đã bị luộc chín sẽ mục nát đi, không còn gì. Chẳng phải do nắng mưa.
Cuộc sống là như nhau thôi, cũng hai mùa mưa nắng, cũng chuỗi ngày được mất, cũng hai bờ nhớ quên, chỉ là có người sống cho tình thương chung, có người lại sống cho những toan tính tham sân của mình. Rồi khác thành nhau. Thành bình yên. Thành bất an.
Có kẻ ngày ngày mang những hạt giống đã luộc chín, gieo vào cuộc đời nắng mưa, chờ nảy mầm.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 23.12.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 樂不因貪生,此樂唯清淨,能趣寂靜道,則無三毒名。Dòng 2, 3, khung thứ ba, trang 513, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Ba, 19 tháng 12, 2017

Nước Dữ

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Biết bao nhiêu người trong thế gian, lao vào phù hoa rồi đọa lạc. Như người lao mình vào dòng nước dữ rồi chết chìm, không trở về nữa. Có những thú vui như dòng nước dữ”.(1)
Thực ra, người ta không phải chết do bị rơi xuống nước, mà chết do không đủ sức để ngoi lên. 
Dòng nước sâu làm người chết đuối, nhưng cũng chính nơi đó dạy người ta cách biết bơi.
Có lẽ, ai cũng từng đi lạc trong thế giới phù hoa, nhưng cũng có người, nhờ đó mà học được cách dừng lại và quay trở về. Thế giới phù hoa dễ làm người ta đánh mất mình, nhưng cũng chính nơi đó dạy người ta cách để không đánh mất mình nữa.
Phiền não ở đó, Bồ-đề cũng ở đó. Chỉ cách nhau bởi một lần bình thản mỉm cười.
Sự bình thản của một kẻ đã đi qua cả đời phong sương luôn vững chãi như núi, không biến cố gì trong cuộc đời này có thể cướp đi được nữa.   
Cuộc sống luôn đền lại cho con người điều gì đó sau khi làm họ tổn thương. Luôn có một bài học lớn sau mỗi lần trái tim tan vỡ.
Có những thú vui như dòng nước dữ, cuốn người ta đi, có mấy ai học được cách quay về? 

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 19.12.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 無量諸眾生,著欲而墮落,如逝水無迴,彼樂亦無異。Dòng 15, 16, khung thứ nhất, trang 474, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

Gió Thoảng

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Như cơn gió thoảng, như cánh chim bay, rất mau, sinh mạng chúng sinh còn qua nhanh hơn thế”.(1)
Hôm qua, gió Bấc về nhiều. Cũng trong ngày gió Bấc về, nhưng chiều nay Người đã không còn nữa. 
Hôm kia, ngồi dưới hiên nhìn đàn chim di trú bay ngang qua, cũng dưới mái hiên xưa, nhưng đã không còn Người ngồi nữa.
Hôm nay, đi ngang qua đồng cỏ cuối mùa xao xác. Cũng đồng cỏ bạc trắng cuối mùa, nhưng hôm nay không còn dáng Người nữa.
Đời người, nhanh như cơn gió, nhanh như cánh chim. Nhưng ít ra, cũng kịp để cho được ai đó một nụ cười bình yên. Để đời người, nhẹ như cơn gió thoảng, nhẹ như cánh chim bay.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Phan Thiết. 18.11.2017.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 
如風及飛鳥,其性極捷利,彼眾生壽命,迅速過於彼。 Dòng 25, 26, khung thứ hai, trang 466, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

Phù Vân

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Những chúng sinh cột đời mình vào những điều phù hoa, chỉ vui được một ít, nhưng âu lo lại quá nhiều. 
Những thứ phù hoa trong nhân gian như đám mây nổi cuối trời,(1) còn đó rồi tan biến đó”.(2)
Về lại đây, sau gần 25 năm lưu lạc nơi phố rộng, chiều ngồi dưới hiên, mới nhận ra suốt chừng ấy năm mình đã mất đi đường chân trời thẳng tắp. Đường chân trời Saigon gãy khúc, những mái nhà chen nhau, bởi lòng người còn chen lấn nhau.
Về lại đây, chiều ngồi dưới hiên, nghe phù vân kể chuyện, lớp lớp mây đùn lên từ chân trời, đủ hình dạng, có đó rồi tan đó, còn đó rồi mất đó, như ngày hôm qua, nhìn lại, hư ảo như khói như mây.
Tháng 12, nơi đây không có mùa đông, không ai phải áo đơn áo kép co ro trong những ngày lạnh. Ta gọi tháng 12 ở đây là Mùa Sương. Sương giăng che mờ đỉnh núi, sương phủ trắng cánh đồng, sương đẫm con đường nhỏ, sương ướt vai người về muộn, sương lạnh lòng kẻ cô liêu. 

Có những ngày đã qua nhưng không nghĩa là đã mất. Có những điều đã thành ký ức nhưng không có nghĩa đã lãng quên. Có những vết thương đã khép miệng nhưng không có nghĩa vết thương đó đã lành. 
Những điều phù hoa trong chốn bụi hồng để lại trong lòng người những vết thương sâu như vậy.


Vô Thường
Phan Thiết. 17.12.2017.
_____________________________
[1] “Đám mây nổi cuối trời” nguyên Hán văn là 尋香城, Tầm Hương thành, còn gọi Càn-thát-bà thành, 乾闥婆城, chỉ những ảo ảnh như cung điện xuất hiện trên không trung, người xưa xem đó là cung điện của thần Càn-thát-bà, Gandharva, những vị thần Âm Nhạc, sống bằng mùi hương.
[2] Nguyên Hán văn: 彼著欲眾生,少味而多怖,猶如尋香城,暫有即無處。 Dòng 27, 28, khung thứ ba, trang 462, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.