Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 412

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có một thứ, khi một kẻ vẫn còn giữ được trong lòng, thì những bất an trong nhân gian không vươn vào họ được.
Thứ đó là tâm không hận thù”.(1)
Có kẻ, tẩm độc vào tên, kéo căng dây cung, bắn mũi tên độc vào không trung, khi hết lực, mũi tên độc tự rơi xuống. Mũi tên độc không cắm vào đâu được giữa lòng hư không, và hư không cũng không mang một vết thương nào, dù thứ vừa đi ngang qua đó là một mũi tên chứa chất cực độc. 
Lời nói đầy hận thù, ánh mắt đầy hận thù, cũng như mũi tên độc được bắn ra từ một người chất chứa trong lòng đầy hận thù, mũi tên độc đó không cắm vào đâu được trong lòng một người đã không còn hận thù, nhẹ như hư không, rộng như hư không. 
Mũi tên không cắm vào đâu được, không chạm vào đâu được, nên không để lại bất kỳ một vết thương thương nào; không “xúc” nên không “tác ý”, không “thọ”, và không “tưởng”, không “tư”.
Trong lòng một người không còn hận thù, rộng như hư không, thì lời nói đầy hận thù cũng chỉ là âm thanh vô thường, và ánh mắt đầy hận thù cũng chỉ là sắc tướng vô thường. Như tiếng gió thổi, như đám mây bay.
Không gì an bằng hư không, mọi thứ đi ngang qua đó nhưng không để lại bất kỳ một vết thương nào.


Chùa Bé Bé. Xó Núi. 17.10.2018

_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh trong dòng thứ 25, khung thứ 1, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, tập 17 大正藏.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 411

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Niềm vui từ những thứ phù phiếm trong thế gian cuối cùng cũng chỉ nhỏ bé như một ngọt mật ngọt trên đầu mũi dao sắt nhọn, nhiều người đời lại nông nổi như một đứa bé, chỉ vì ngọt mật nhỏ không đáng gì mà phải bị nạn đứt lưỡi vong thân”.(1)
Lưỡi dao sắt nhọn đó là lòng bất thiện của chính mình trong những ngày động niệm đi tìm niềm vui..
Có kẻ để đuổi kịp thứ mình mong muốn mà ra sức đạp lên người khác để đi. 
Có kẻ để chạm được vào thứ mình thích mà xô đẩy người té ngã.
Có kẻ để giữ lại được thứ mình cần mà động niệm sân si.
Có kẻ vì những thứ mình yêu thích mất đi mà nặng lời ác khẩu. 
Lòng bất thiện của chính mình làm ra một lưỡi dao, rồi cũng chính lòng bất thiện mài lưỡi dao đó sắt nhọn, và tâm mong muốn sở hữu đã đem chút hạnh phúc trần gian nhỏ bé giành giật được đặt lên đầu mũi dao. Từ đó, chỉ chờ chính mình, một sát-na động niệm, bất cẩn, vong thân.
Biết bao kẻ đã động niệm, bất cẩn, vong thân.
Lưỡi dao sắt nhọn đó cũng chính là thời gian.
15 năm mải miết đi, một chiều ngồi xuống nghỉ chân, nhìn lại, thứ mà 15 năm trước nghĩ là to lớn lớn, 15 năm sau, hóa ra lại bé nhỏ chưa vừa một bàn chân bình yên, và cũng không ngọt như một giọt mật nhân gian. 15 năm đó, thời gian cứ lặng lẽ cắt vụn nát hết tuổi trẻ của mình. 15 năm nữa, có lẽ cũng chỉ như một chớp mắt thoáng qua.
Chẳng ai có thể thương lượng được với thời gian để mua lại tuổi trẻ. 
Sáng nay, giữa tháng 10, lũ Dã Quỳ trên con dốc nhỏ vào chùa đã nở đóa hoa vàng đầu tiên. Hoa Dã Quỳ, hoa Báo Đông. Đã nghe hơi thở mùa đông trong cơn gió lạnh mơ hồ cuối thu ngoài hiên. 
Khoảng cách giữa con và Người lại thêm một mùa đông.


Chùa Bé Bé. 15.10.2018.
_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh trong dòng thứ 25, khung thứ 1, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, tập 17 大正藏.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 410

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Từ muôn đời nay nhân gian luôn mênh mông như biển rộng…
Tâm niệm sân si trong lòng sẽ làm ra quanh mình những đợt sóng dữ. Tâm niệm từ bi sẽ làm ra cho mình một  con thuyền.
 Người nhân từ nương vào chiếc thuyền từ bi của chính mình mà bình yên đi qua cuộc đời như biển rộng”.(1)

Một nụ cười từ bi thật hiền đủ sức thay đổi cả thế giới. 
Người tin không? 
Thật ra, nụ cười hiền chưa bao giờ đủ sức thay đổi thế giới ngoài kia, nhưng nó hoàn toàn có thể thay đổi cả thế giới trong mắt của mình.
Vì, khi trong mắt có niềm vui, sẽ thấy cuộc đời rất hiền. Khi trong đôi tai có sự lắng nghe, sẽ nghe thấy cuộc đời rất tĩnh lặng. Khi trong lòng có tình người, thấy cuộc đời rất ấm. Khi trong tâm có Phật, thấy cuộc đời rất từ bi.
Cũng cuộc đời mênh mông đó…
Cũng những năm tháng chóng phai đó…
Với một kẻ có trong lòng tâm từ bi sẽ tạo ra được cho mình những ngày bình yên rất đẹp.  
Nếu có điều gì còn đẹp hơn những ngày bình yên đó, nhất định chỉ có thể là ánh mắt thật ấm, là nụ cười thật hiền, của người đã cùng với họ làm ra những ngày bình yên đó.
  

Chùa Bé Bé. Xó Núi. 4.10.2018

_____________________________

[1] Nguyên Hán văn: 三有如巨海,三毒如駛流,悲心為舡筏,仁者所乘蹈。 Dòng 28, 29, khung thứ nhất, trang 499, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。
P/s: Tặng Người!

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

Chuyện Cửa Thiền

Chuyện Cửa Thiền.
Một ngày nọ, thiền sư Đạo Lâm ra khỏi thành, đi về phía núi Tần Vọng, bắc Tây Hồ, Đạo Lâm chọn một cây tùng to, có chiếc cành nhô ra, đan kín như một mái nhà. Thiền Sư làm cho mình một chỗ ở trên cội tùng già xù xì tháng năm.
Nhìn từ xa, chỗ ở của Đạo Lâm như chiếc tổ chim. 
Nên từ đó, người trong thiên hạ gọi Đạo Lâm là thiền sư Điểu Khòa (鳥窠), nghĩa là thiền sư Tổ Chim.
Vào khoảng năm Trường Khánh thứ 2 (822), thi hào khét tiếng Bạch Cư Dị lúc này là quan Thái Thú Hàng Châu. 
Ngày nọ, Bạch Cư Dị vào núi Tần Vọng tìm thiền sư Đạo Lâm, thấy thiền sư ngồi trong chiếc tổ trên cội tùng già, Bạc Cư Dị ngạc nhiên nói:
“Sao Thiền Sư lại ngồi ở một nơi quá nguy hiểm như vậy?”
Thiền sư Đạo Lâm mỉm cười:
“Tôi thấy chỗ Thái Thú ngồi thường ngày còn nguy hiểm hơn”.
Từ muôn đời nay, chốn quan trường danh lợi, tranh giành, toan tính, lòng người nơi đó nguy hiểm hơn vực sâu. Có kẻ ngày ngày vẫn thường đi về trên mép vực sâu hun hút tối tăm đó.
Chiếc tổ trên cội tùng già trong núi Tần Vọng cheo leo, hiểm nguy đâu có sá gì.
Người cuối tuần an.


Chùa Bé Bé. Xó Núi. 29.9.2018
Om Mani Padme Hum

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 409

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Chiếc đèn dầu, khi còn thêm dầu, còn khơi tim, còn che chắn bảo vệ thì còn cháy sáng.
Con người, khi còn muốn sở hữu, còn muốn giữ lại mãi thứ mình yêu thương thì còn khổ đau”.(1)
Một Ngày Mới, dù có trân trọng thế nào, dù muốn giữ lại đến đâu, thì đến chiều, Ngày Mới đó cũng đã cũ, đã phai mất màu mới, đã gầy bớt đi và nhẹ tênh trên tay của mình. 
Không ai có thể giữ được Ngày Mới không bị cũ, không ai có thể vịn vào thời gian mà níu giữ lại được một ngày.
Thời gian vội vã, nhưng đó không phải là lý do để ta bắt mình phải sống thật vội, rồi làm ra những tháng ngày vô nghĩa.
Không ai có thể giữ lại được ngày hôm nay không mất, nhưng ai cũng có thể cất vào hôm nay một điều gì đó mà ngày mai vẫn còn.
Không ai có thể giữ lại được một điều gì đó không mất, nhưng ai cũng có thể làm điều gì đó để khi thứ đó mất đi nhưng vẫn còn.
Người hiểu ta muốn nói gì đúng không? Khi biết cách giữ lại được một ngày, sẽ biết cách giữ lại được một người, và nhiều nhiều thứ nữa mà mình yêu thương, dù thứ đó sẽ đổi thay và mất đi.
Khi đem tâm sở hữu để giữ những thứ mình yêu thương, không cho chúng đổi thay phai mất đi, cũng giống như vịn vào thời gian để giữ lại một ngày.
Nhất định là không thể.
Nhất định là mệt mỏi.

Chùa Bé Bé. Xó Núi. 24.9.2018
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 若人於苦樂,心不隨彼轉,無怖亦無愛,是為具智者。Dòng thứ 7, 8, khung thứ 3, trang 514, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 408

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Khi không sợ kết quả khổ từ những việc làm bất thiện, thì kẻ đó cứ mặc nhiên tạo ra nhiều tội lỗi. Dù bình yên hay xót xa, ai cũng phải cảm ơn những duyên lành ngày trước để hiện tại vẫn còn được đứng đây mà làm một con người, rất khó có được; sao lại xem thường những nhân duyên lành đó mà đem những việc làm bất thiện phá nát đi”.(1)

Khi làm một việc bất thiện, có bao giờ người nghĩ, ta đang nợ ngày hôm qua của mình một lời xin lỗi, vì vừa phụ bạc những duyên lành ngày trước, vừa quên đi những nỗ lực ngày xưa; và cũng nợ ngày mai của mình một lời xin lỗi như vậy, vì vừa bắt ngày mai của mình phải nhận thêm một nỗi bất an? 
Có không?
Ai cũng có những ngày hôm qua rất nỗ lực để đi qua cho hết một nỗi buồn, hiện tại, khi làm một việc bất thiện là đang bắt mình bước vào một nỗi buồn khác. Ai cũng có những ngày hôm qua rất cố gắng để vun đắp một điều lành, hiện tại, khi làm một việc bất thiện, là đang xóa đi điều lành đó.
Ai cũng có những ngày mai đầy bất trắc, hiện tại, khi làm một việc bất thiện, là chồng vào ngày mai thêm một nỗi buồn.
Thứ mạnh hơn lỗi lầm là tình thương. Vì thương người mà bỏ qua lỗi lầm của người. Vì thương mình mà không để mình phạm thêm lỗi lầm nữa.
Thế giới vô thường mang đến cho người đời nhiều điều sợ hãi, thứ mạnh hơn sợ hãi cũng chính là tình thương.
Người buổi chiều an.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Xó Núi. 19.9.2018

_____________________________

[1] Nguyên Hán văn: 不怖後苦報,盲然造眾罪,先因不易得,彼何自輕毀? Dòng thứ 16, 17, khung thứ 2, trang 515, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 407

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có kẻ đứng giữa những chuyện khổ vui, tâm không bị những chuyện đó cuốn đi, không sợ hãi nỗi buồn, không tham đắm niềm vui. Kẻ đó là một người đầy đủ trí tuệ”.(1)

“Không sợ hãi nỗi buồn”, vì thật ra, với kẻ đó, điều đáng sợ hơn nỗi buồn đang chịu nhận ngay hiện tại chính là những ngày lòng còn âm u, để lỡ tay gieo vào cuộc đời những hạt mầm bất thiện, để hôm nay phải nhận lấy nỗi buồn dài. 
Gieo nhân bất thiện và nhận lấy kết quả không vui. Điều nào đáng sợ hơn?
Có kẻ đã thấy lo sợ ngày từ ngày lỡ tay gieo một hạt nhân không lành, gieo vào cuộc đời một ánh mắt dữ, gieo vào lòng người một lời nói ác, gieo vào lòng mình một suy nghĩ âm u. Có kẻ mãi đến khi thọ nhận kết quả không vui mới thấy lo sợ. Hai kiểu người trên, ai cũng một lần lo sợ,  trước sau, nhưng có một kẻ, biết dùng âu lo để kết thúc những nỗi buồn dài.
“Không sợ hãi nỗi buồn”, vì biết nơi nỗi buồn đó bắt đầu.
“Không sợ hãi nỗi buồn”, vì biết cách để nỗi buồn đó kết thúc. 
“Không sợ hãi nỗi buồn, vì biết nỗi buồn đó sẽ qua.

“Không tham đắm vào niềm vui”, vì niềm vui nào cũng sẽ mất, ai tham đắm vào đó nhiều kẻ đó sẽ đau khổ hơn. Những hành phúc đã mất, những niềm vui đã qua luôn là trở lực lớn nhất ngăn cản người đời bình yên. 
“Không tham đắm vào niềm vui”, vì khi tham đắm vào niềm vui hiện tại, cũng như đang nhốt mình vào đó, rồi quên mất, điều quan trọng nhất trong hiện tại là những hạt giống thiện lành cho những ngày mai vui.


Người ngày mới an. 

Vô Thường.

Chùa Bé Bé. Xó Núi. 13.9.2018

Om Mani Padme Hum
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 若人於苦樂,心不隨彼轉,無怖亦無愛,是為具智者。Dòng thứ 7, 8, khung thứ 3, trang 514, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.