Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Bạn Cũ
















[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
BẠN CŨ

"...Bạn cũ. Tôi đây. Vô lượng kiếp
tất cả giai không, giữ chữ tình..." (Du Tử Lê)

người ta nói...
với những vật dụng thông thường, mới thường sẽ tốt hơn cũ. Nhưng với bạn bè, người bạn cũ thường sẽ tốt hơn...

Bạn cũ...
trong những quyển sách Thiền chia bạn bè thành bốn hạng, và những người bạn cũ được được xem là "những người đối đãi nhau như đất". Đất luôn vững chãi, nâng đỡ và chuyển hóa...
Chúng ta có thể yên tâm mang đến và vùi vào đất mọi thứ, đất bình thản đón nhận, cố gắn chuyển hóa, tất cả đều có thể trở thành chất liệu cho những bông hoa thơm đầy màu sắc....^^!

Người bàn cũ cũng như vậy....
cho người ta cảm giác yên tâm, nâng đỡ, lắng nghe, đón nhận và cố chuyển hóa những lỗi lầm trở thành những chất liệu cần thiết để thành công...

có lẽ ai cũng thích được làm một người bạn cũ... Vô Thường cũng thích! [cười]

Bạn cũ, tôi đây.... hihi

Vô Thường 
SG.10.9.2013
[...Om Mani Padme Hum...]

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Lòng Người

"rộng lớn nhất mặt đất là đại dương, rộng hơn đại dương là bầu trời, và rộng hơn bầu trời là lòng người".
Lòng người rộng hơn tất thảy,
Nhưng lòng người cũng hẹp lắm, hẹp hơn tất thảy, ta nói thật, lòng người rất hẹp, còn hẹp hơn khoảng không nằm gọn trong lòng chiếc vỏ ốc bé tí teo.
Vừa nhỏ bé, vừa khúc khuỷu, tối tăm.
Chẳng đủ chỗ cho một bàn chân người lạ bước vào. Và không cách nào có thể nhìn thấu được.
Vô Thường
Saigon.9.9.2013

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Bất An















[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
BẤT AN




Yên lặng sau bão...[tấm ảnh]

Sau bão....
biển yên lặng lắm! Biển như đứa bé biết lỗi khi lỡ tay làm vỡ chiếc bình, ngồi thu lu trong góc, yên lặng...
có lẽ biển cũng chẳng muốn bão giông làm gì...

khi còn bé, lũ trẻ Vô Thường hay nghe người lớn trong ngôi làng duyên hải kể câu chuyện của biển ngày xưa:
"...ngày xưa biển lặng, con người của ngày xưa rất thương biển. Vào mùa mưa, lũ cá vào mùa sinh sản, con người không ra biển đánh bắt... họ để lũ cá con được lớn. Con người sau này vì ích kỷ mà không còn thương biển nữa, họ ra biển đánh bắt trong cả những ngày lũ cá sinh, thương lũ cá con, để bảo vệ cho những đứa con của mình mà biển nổi sóng..."

Biển bão giông cũng bởi lòng người....

Cuộc sống bất an cũng bởi lòng người...
[cười]

Vô Thường 
Sài Gòn.8.9.2013
...Om Mani Padme Hum...

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Rong Rêu














[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
RONG RÊU



"...hãy còn bước đi cho bình minh lên sớm..." (TCS)

Quê Vô Thường, miền Trung, tháng 3 rất nóng.
Sông tháng 3 gầy thật gầy..
Những năm nắng nhiều, nước từ thượng nguồn ko về, con sông nhỏ chẳng còn đủ nước để về biển, phải dừng lại, sông chẳng dám trải lòng mình ra.

Chỉ sau vài ngày ko chảy, nước đọng, lũ rong rêu lớn rất nhanh. Trông dòng sông rất bẩn...
Trong những ngày ấy, nhìn vào dòng sông, ko còn thấy những buổi sáng rực rỡ nữa, lòng sông lúc nào cũng âm âm u u như lúc mặt trời sắp lặn...

Ko biết...
Khi chẳng còn chia sẻ với cuộc sống, lũ rong rêu trong lòng người ta có lớn nhanh như thế ko? Lòng người ta có âm âm u u như thế ko?

Sợ...

Vô Thường...
SG.6.9.2013.
Om Mani Padme Hum.

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Xa và gần













[lời kinh trong lòng bàn tay]
XA VÀ GẦN

Gautama nói:
"có những người sống ngay bên cạnh ta, nhưng thực sự như đang ở rất xa. Có những người sống rất xa, nhưng lại như ngay bên cạnh..."

khoảng cách giữa những con người với nhau...
Xa hay gần...
Chẳng ai lại đi đo đếm bằng những bước chân...

Vô Thường
SG.3.9.2013
Om Mani Padme Hum.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Chờ



[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
CHỜ


Người chụp đặt tên cho tấm ảnh là "waiting"...
Lũ sư tử con lớn, chúng chẳng chịu quanh quẩn bên chân Mẹ nữa, muốn chạy nhảy khắp nơi, khám phá đồng cỏ. Sư tử Mẹ ngồi đó trông theo, chờ chúng trở về...

Mẹ đồng nghĩa với "Chờ"...

Vì công việc làm ăn,
Người chồng đi...
Vì những ước xa,
lũ con đi...

Mẹ vẫn còn ở đó,
"nghe tháng năm gõ nhịp thật đều..."

lâu lâu...
Lũ con về...
Nghỉ ngơi vài hôm,
để đôi chân đỡ mỏi,
để trái tim bớt nặng...
... Rồi lại đi...

VT
SG.2.9.2013
Om Mani Padme Hum.

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Giải Thoát















[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
GIẢI THOÁT



cuối cùng...
sợi xích to đùng này...
cũng chẳng trói được những giọt nước...

không bị trói buộc không có nghĩa là chung quanh không còn những thứ trói buộc... 
giải thoát là ở ngay tự thân... biết cách thoát ra mọi thứ.

Ừ...
thì nói thế, biết thế... 
nhưng vẫn chưa làm được !!!

[cười]


Vô Thường
Sài Gòn.1.9.2013
Om Mani Padme Hum.