Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 416

Lời kinh trong lòng bàn tay:
“Người nhổ cỏ may, nếu cầm không chặt, tuột, lá cỏ sẽ cắt đứt tay; chỉ những người cầm thật chặt và dứt khoát nhổ thật mạnh một lần, mới nhổ bật được gốc mà tay không bị đứt.”(1)
Cuộc đời như cơn mưa, ai đi ngang qua đó, dù lương thiện hay không, cũng sẽ bị ướt; có kẻ chỉ mới vài giọt mưa ướt vai đã vội tìm một nơi trú ẩn, có kẻ dầm mưa đến lạnh tái tê mới chịu rời đi tìm một nơi trú ẩn cho mình. Mưa thì lạnh, có những đôi chân lại chưa vội đi.
Lá cỏ may luôn sắc bén còn tay người thì mỏng, nhưng chỉ những ai chần chừ không dứt khoát mới bị đứt tay.
Cuộc đời nhiều gai góc còn lòng người thì mềm, có những đôi chân lại chẳng muốn đi nhanh.


Phan Thiết. 27.11.2018.
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 譬如拔葌草,執緩則傷手。如急執葌草,則不傷其手。từ dòng thứ 4 đến dòng thứ 6, khung thứ 2, trang 364, bộ kinh mang mã số 99, 雜阿含經, tập 2 大正新脩大藏經.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 415

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Ngôi nhà bình yên nhất, ấm cúng nhất được làm bằng tâm từ bi đối với tất cả chúng sinh”.(1)
Đôi tay ấm nhất trên thế gian này là đôi tay có thể mở ra, bình thản, tha thứ ngay thời điểm trong tay có đủ quyền lực, có đủ điều kiện để có thể trừng phạt một người từng mang đến cho mình rất nhiều tổn thương.
Và ngôi nhà bình yên nhất, ấm cúng nhất phải được dựng lên từ đôi tay đầy từ bi như vậy, ngôi nhà ấm cúng bình yên giữa nhân gian giá lạnh bất an.
Có người nghĩ, ngôi nhà ấm cúng, ngôi nhà bình yên, là ngôi nhà khép cửa, được che chắn cẩn thận để gió lạnh ngoài kia không len vào. Rồi ấm và bình yên.
Có người nghĩ, ngôi nhà ấm cúng, ngôi nhà bình yên, là ngôi nhà mở cửa, quanh năm, để cơn gió lạnh ngoài kia, trong một ngày rất lạnh, lang thang vô định, vô tình ghé ngang qua rồi nghe mình ấm mãi. Là ngôi nhà, có người mang trong lòng đầy bất an, ghé qua, ngồi dưới hiên một lần, rồi mỉm cười tin rằng, lòng mình cũng có thể bình yên.
Có người nghĩ, ngôi nhà ấm cúng, ngôi nhà bình yên ở một nơi nào đó xa rất xa, mơ hồ, như không thật.
Từ bi là điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm ra được cho cuộc đời mình, vì chỉ trên đó chúng ta mới có thể yêu thương, gây dựng được niềm tin và hi vọng vào bản thân mình và cuộc sống.


Chùa Bé Bé. Xó Núi. 20.11.2018
_____________________________
[1] Nguyên Hán văn: 如來室者,一切眾生中大慈悲心是Dòng thứ 25, 26, khung thứ 3, trang 0031, bộ kinh mang mã số 0262, 妙法蓮華經, tập 09 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

Gia Đình

Người hỏi về một gia đình hạnh phúc.
Để có một gia đình hạnh phúc, ở đó phải có yêu thương và sự tin tưởng. Khi không có yêu thương và sự tin tưởng, gia đình cũng chỉ là ngôi nhà trọ cho những con người cô đơn ở tạm với nhau.
Hạnh phúc của một gia đình là một lời hứa, lời hứa của những con người đang sống chung ở đó, rằng sẽ yêu thương và tin tưởng nhau.
Khi yêu thương và tin tưởng chỉ còn là câu chuyện của một người, gia đình bắt đầu bất an. 
Lòng người như núi cao, lòng người như biển rộng, dời non lấp biển nếu chỉ là câu chuyện của một người, sẽ rất khó khăn...
Người ngày mới an.


Chùa Bé Bé. Xó Núi. 10.11.2018


Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 414

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Kẻ từ bỏ được điều ác, trở về, vững chãi trên con đường thiện luôn là kẻ mạnh nhất”.(1)
Con đường lương thiện luôn dành riêng cho những người rất dũng mãnh, dũng mãnh từ những ngày đầu tiên quyết định đặt chân mình vào đó.
Khó khăn trắc trở trên con đường lương thiện đến từ những thói quen trần tục của chính mình, thói quen trần tục càng lớn, khó khăn trên con đường lương thiện càng dày. 
Một người quen nắm hai tay lại, thứ gì cũng chỉ muốn giữ cho riêng mình, sẽ rất khó khăn khi nghĩ đến việc mở tay ra chia cho người một chút niềm vui. Không quen.
Một người quen sân si trước mọi chuyện, sẽ rất khó khăn khi một ngày muốn nhìn cuộc sống bằng đôi mắt thật hiền. Không quen.
Một người quen dửng dưng với mọi người chung quanh, sẽ rất khó khăn khi một ngày muốn có được một đôi tay ấm. Không quen.
Không quen...
Phải thật sự dũng mãnh để đổi thay. Phải thật sự dũng mãnh để lương thiện.
Cây nghiêng về phía nào, khi bị đốn, sẽ ngã đổ về phía đó. Ngày ngày quen ứng xử thế nào, khi gặp chuyện, sẽ dễ dàng mang thái độ đó ra để đối diện với những chuyện tiếp theo. 
Giữa mùa mưa, rất khó tìm được một ngày nắng đẹp.
Cây đã nghiêng không thể tự mình đứng thẳng lại được. Nhưng con người không phải cỏ cây, ai cũng có thể đứng thẳng lại, tách mình thoát khỏi những trần tục thường tình. Để không ngã đổ về phía đó. 
Này con người! hãy dũng mãnh.
Ta vừa về lại núi sau những ngày lang thang ngoài phố thị. Nghe nhân gian đằng đẳng trong một hơi thở, thấy nhân gian mênh mông trong một giọt sương.
Sáng nay mưa mờ núi, cơn mưa cuối mùa, trong từng hạt mưa đã có màu của nắng.
Người ngày mới an


Chùa Bé Bé. Xó Núi. 7.11.2018
_____________________________
[1] Một câu kinh trong bộ kinh mang mã số 366, 雜阿含經, tập 1 大正新脩大藏經.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.




Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 413

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Như kẻ nông phu cất giữ cẩn thận từng hạt giống. Như khách qua sông tìm cách bảo vệ con thuyền. Như kẻ lữ hành chăm lo cho chú ngựa. Như người bệnh trân trọng từng cây cỏ thuốc. Như kẻ đứng giữa mùa đông gìn giữ ngọn lửa ấm cho mình”.(1)
…kẻ trí gìn giữ tâm từ của mình cũng như vậy.
Với người nông phu, trong hạt giống có vạt mạ non thơm thơm rất hiền, có cánh đồng trĩu hạt, có mùa gặt tất bật tiếng cười, có bữa cơm lúa mới đầu mùa quây quần đầm ấm. Hạt giống mang đến những ngày mai no đủ.
Với người trí, trong tâm từ có những buổi sớm mai bình yên, có nụ cười rất ấm nhìn cuộc đời gió bụi, có đôi chân đủ bình thản đi mãi về phía cuộc đời, có vết thương lành lại, có nỗi buồn phai đi. Tâm từ mang đến những ngày mai bình yên.
Với người khách qua sông, chiếc thuyền là mạng sống, đưa họ vượt qua dòng nước sâu.
Với người trí, tâm từ giúp họ bình yên đi qua hết những nông sâu trong nhân gian; có sóng, có gió, có những bất trắc ẩn sau ánh mắt, lời nói, tiếng cười nơi đường trần gió bụi, nhưng khi còn giữ được tâm từ, kẻ đó vẫn sẽ luôn bình yên.
Với những lữ khách, chú ngựa là người bạn đồng hành tốt, giúp họ không lạc đường.
Với kẻ trí, tâm từ là tri kỷ, cho họ một nơi để tựa vào đi tiếp sau mỗi vết thương chí mạng từ cuộc sống. Chỉ khi nào có tâm từ làm bạn đồng hành, mới có thể đi qua hết những ngày buồn. Chỉ khi nào có tâm từ làm bạn đồng hành, mới có thể bình yên.
Ai cũng từng ngã bệnh bởi gió mưa ngoài kia, bởi giá lạnh của lòng người, và bởi chính sân si hẹp hòi trong lòng mình. Có bao giờ người nghĩ tâm từ là một thuốc hay?
Rồi sẽ có ngày, một người dù hôm qua từng động niệm sân si đến đâu, cũng sẽ tự biết cách gìn giữ tâm từ trong lòng mình, như cách một người đứng giữa mùa đông gìn giữ cẩn thận ngọn lửa ấm.
Người có bao giờ thấy lòng mình lạnh, thấy cuộc đời ngoài kia cũng lạnh, như đang đứng giữa một ngày lạnh nhất của mùa đông?
Tâm từ luôn ấm như ngọn lửa.
Người ngày mới an.


Chùa Bé Bé. Xó Núi. 28.10.2018

_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh, từ dòng 13 đến dòng 13, khung thứ 3, trang 497, bộ kinh mang mã số 0374, 大般涅槃經, tập 12 大正新脩大藏經。

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 412

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Có một thứ, khi một kẻ vẫn còn giữ được trong lòng, thì những bất an trong nhân gian không vươn vào họ được.
Thứ đó là tâm không hận thù”.(1)
Có kẻ, tẩm độc vào tên, kéo căng dây cung, bắn mũi tên độc vào không trung, khi hết lực, mũi tên độc tự rơi xuống. Mũi tên độc không cắm vào đâu được giữa lòng hư không, và hư không cũng không mang một vết thương nào, dù thứ vừa đi ngang qua đó là một mũi tên chứa chất cực độc. 
Lời nói đầy hận thù, ánh mắt đầy hận thù, cũng như mũi tên độc được bắn ra từ một người chất chứa trong lòng đầy hận thù, mũi tên độc đó không cắm vào đâu được trong lòng một người đã không còn hận thù, nhẹ như hư không, rộng như hư không. 
Mũi tên không cắm vào đâu được, không chạm vào đâu được, nên không để lại bất kỳ một vết thương thương nào; không “xúc” nên không “tác ý”, không “thọ”, và không “tưởng”, không “tư”.
Trong lòng một người không còn hận thù, rộng như hư không, thì lời nói đầy hận thù cũng chỉ là âm thanh vô thường, và ánh mắt đầy hận thù cũng chỉ là sắc tướng vô thường. Như tiếng gió thổi, như đám mây bay.
Không gì an bằng hư không, mọi thứ đi ngang qua đó nhưng không để lại bất kỳ một vết thương nào.


Chùa Bé Bé. Xó Núi. 17.10.2018

_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh trong dòng thứ 25, khung thứ 1, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, tập 17 大正藏.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Lời Kinh Trong Lòng Bàn Tay 411

Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Niềm vui từ những thứ phù phiếm trong thế gian cuối cùng cũng chỉ nhỏ bé như một ngọt mật ngọt trên đầu mũi dao sắt nhọn, nhiều người đời lại nông nổi như một đứa bé, chỉ vì ngọt mật nhỏ không đáng gì mà phải bị nạn đứt lưỡi vong thân”.(1)
Lưỡi dao sắt nhọn đó là lòng bất thiện của chính mình trong những ngày động niệm đi tìm niềm vui..
Có kẻ để đuổi kịp thứ mình mong muốn mà ra sức đạp lên người khác để đi. 
Có kẻ để chạm được vào thứ mình thích mà xô đẩy người té ngã.
Có kẻ để giữ lại được thứ mình cần mà động niệm sân si.
Có kẻ vì những thứ mình yêu thích mất đi mà nặng lời ác khẩu. 
Lòng bất thiện của chính mình làm ra một lưỡi dao, rồi cũng chính lòng bất thiện mài lưỡi dao đó sắt nhọn, và tâm mong muốn sở hữu đã đem chút hạnh phúc trần gian nhỏ bé giành giật được đặt lên đầu mũi dao. Từ đó, chỉ chờ chính mình, một sát-na động niệm, bất cẩn, vong thân.
Biết bao kẻ đã động niệm, bất cẩn, vong thân.
Lưỡi dao sắt nhọn đó cũng chính là thời gian.
15 năm mải miết đi, một chiều ngồi xuống nghỉ chân, nhìn lại, thứ mà 15 năm trước nghĩ là to lớn lớn, 15 năm sau, hóa ra lại bé nhỏ chưa vừa một bàn chân bình yên, và cũng không ngọt như một giọt mật nhân gian. 15 năm đó, thời gian cứ lặng lẽ cắt vụn nát hết tuổi trẻ của mình. 15 năm nữa, có lẽ cũng chỉ như một chớp mắt thoáng qua.
Chẳng ai có thể thương lượng được với thời gian để mua lại tuổi trẻ. 
Sáng nay, giữa tháng 10, lũ Dã Quỳ trên con dốc nhỏ vào chùa đã nở đóa hoa vàng đầu tiên. Hoa Dã Quỳ, hoa Báo Đông. Đã nghe hơi thở mùa đông trong cơn gió lạnh mơ hồ cuối thu ngoài hiên. 
Khoảng cách giữa con và Người lại thêm một mùa đông.


Chùa Bé Bé. 15.10.2018.
_____________________________
[1] Viết lại từ một đoạn kinh trong dòng thứ 25, khung thứ 1, trang 723, bộ kinh mang mã số 784, tập 17 大正藏.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.