Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Cù Lao Dung





















[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
CÙ LAO DUNG




- quê em ở đâu?
- Dạ, Cù Lao Dung.
- ...Cù Lao Dung...
- Cù Lao Dung cũng có mùa lau bạc trắng.
- hoa lau quê em nở vào tháng mấy?
- hoa lau nở vào mùa gió chướng...
- ....
- khi gió chướng về lau bắt đầu ra hoa...
- ...

Cù Lao Dung. Mùa lau bạc trắng. Mùa gió chướng.... có nhiều lý do để mình phải đến nơi này...
[cười]


Vô Thường
Sài Gòn.9.3.2014

[...Om Mani Padme Hum...]

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

Giọt Sương Trên Lá Sen















"...trong cuộc sống, nếu khuất phục được những cơn bão trong lòng, thì những nỗi buồn, những bất an sẽ rơi tuột đi, như những giọt sương đêm rơi tuột khỏi lá sen..." (Dhammapada.336)

...những nỗi buồn, những bất an, sẽ không thấm vào lòng, không loang rộng ra, mà co tròn lại. Trong veo. Rất đẹp...

Khi những thứ được gọi là "nỗi buồn" không thấm được vào lòng, thì "nỗi buồn" ấy trở nên rất đẹp!

Vô Thường
SG.4.2.2014.
Om Mani Padme Hum

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Mùa Thương














[cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền]
MÙA THƯƠNG



Mùa xuân,
mùa hạ,
mùa thu,
mùa đông… … rồi đến mùa thương…

Ta rất muốn gọi những ngày cuối năm là "mùa thương"… chỉ mấy ngày thôi, nhưng vẫn đủ để làm một mùa…
Ta có xuân để ra đi, mùa hạ để tìm kiếm, mùa thu để lao xao, mùa đông để se sắt, và "mùa thương" để trở về…
Mùa thương… những ngày cuối năm, gió Bấc thổi mạnh. Ù.. ù… Đồng cỏ sau làng bạc trắng xao xác… có người trở về, ngồi xuống bậc thềm dưới mái hiên, loay hoay tháo dây giày…
Trong giày có những hạt cát.
Cát từ mùa xuân
Cát từ mùa hạ
Cát từ mùa thu
Cát từ mùa đông
Cát từ những tháng ngày mải miết…
Ta nghiêng giày, đổ hết ra sân!
Để giày ngủ ngoài hiên….
Về nhà để được đi chân trần. Gia đình là nơi duy nhất chúng ta đi chân trần mà không phải e ngại gì…
4.30h sáng, sẽ có chuyến tàu hỏa kéo hồi còi thật dài chạy qua làng…
Mẹ trở dậy quét sân. Gom hết cát hôm qua đổ ngoài góc vườn. Ngoài góc vườn, mớ cát ta mang về từ những tháng ngày mải miết sẽ ngủ thật ngoan…

Vô Thường 
Sài Gòn.28.1.2014
[...Om Mani Padme Hum...] 
www.tuocuathien.tk

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Ngày Cuối Năm

Ngày cuối năm... 
một ngày buộc người ta phải suy nghĩ thật nhiều...
Nghĩ lung tung... nghĩ những ngày đã qua. Nghĩ những ngày sắp tới. Nghĩ đến những người đang chờ đợi hy vọng mình. Nghĩ đến đôi mắt biết nói. Nghĩ đến khung của sổ đêm nào cũng mở thật khuya…
Ngày cuối năm…
có người lại về nhà. Về với gia đình.
Ngày cuối năm… có người nhất quyết phải về nhà bằng xe gắn máy. Sài Gòn về Phan Thiết cũng chỉ khoảng 4 giờ. Đi bằng xe gắn máy để có thể dừng lại một tí trước cánh rừng cao su, vào những ngày này cũng đã bắt đầu đỏ rực, trút lá. Mẹ lại mắn yêu: “làm ơn đi xe khách giùm tui. Con gái gì cứ như con trai! Sợ luôn!”.
Đêm của ngày cuối năm là một đêm không thể ngủ. Trằn trọc mãi. Mẹ cũng không ngủ, lâu lâu lại vào phòng, đắp lại tấm chăn…
Trên ngọn núi phía sau làng, những tản đá cũng không ngủ, chúng thầm thì với nhau gì đó, rồi khe khẽ trở mình…
Đúng 4 giờ 30… có chuyến tàu hỏa chay qua làng, sẽ có hồi còi Tu..u…u..u… thật dài. Bao năm rồi vẫn vậy.
Ngoài trời, có tiếng vỗ cánh mỏi mệt của lũ chim ăn đêm bay về phía núi.
Đồi chân này, mày không được mỏi; mình còn phải đến những nơi bố chưa đến được. Đôi tay này, mày cũng không được mỏi; mình còn phải làm tiếp những việc bố chưa làm xong. Cảm ơn mày nhá đôi chân, gần 10 năm rồi chưa một lần than mỏi! Cảm ơn mày nữa đôi tay. Xin cảm ơn mọi thứ…
Cảm ơn ngày cuối năm… 

Với bố mẹ, con sẽ nói lời cảm ơn bằng những việc làm…

Vô Thường
Sài Gòn ngày cuối năm

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Sài Gòn Mênh Mông

Sài Gòn mênh mông….
Sài Gòn mênh mông ấy hóa ra lại không đủ chỗ cho chiếc bóng đổ dài…
Chiều…
Hôm ấy trời đẹp…
Vô Thường dừng lại trên phố.
Đường Lý Tự Trọng, con đường một chiều, lần nào đi đâu về cũng cố qua đây. Thích con đường này. Thích hai hàng me, thích những ngôi biệt thự cổ, mái ngói, thấp, bức tường bao quanh cũng thấp, những ngày này xuất hiện những tản rêu xanh.
Ngày trước ít xe. Giờ xe nhiều quá. Toàn oto, che hết tầm nhìn.
Chiếc bóng Vô Thường đổ xuống mặt đường, gãy thành mấy đoạn. Đoạn nằm dưới mặt đường. Đoạn leo lên vỉa hè. Đoạn vắt lên căn nhà ven đường.
Đến chiếc bóng cũng phải co lại.
Đoạn nằm dưới mặt đường bị mọi người đạp lên mà đi.

Nhớ đỉnh dốc giữa hai ngôi làng…
Đứng trên ấy… chiếc bóng thỏa sức đổ dài…
Ngay lúc này, nếu đứng trên ấy, nhất định sẽ la thật to: “ta đã về…”

Nhưng vẫn thương Sài Gòn nhiều lắm…
Nơi ấy có những con đường một chiều, những con đường chẳng bao giờ cho người ta quay đầu lại…

Sài Gòn vẫn mênh mông....



VÔ THƯỜNG
12.7.2012

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Để Dành Sữa

Có một gia đình nông dân nghèo…
Một tuần nữa nhà sẽ có khách đến chơi. Khách quen thân, lâu thật lâu mới tới một lần. Chủ nhà vừa mừng vừa lo.
- Không sao đâu! Đối đãi với nhau bằng tấm lòng là được rồi. Bạn bè với nhau mà, hiểu nhau quá rồi còn gì. Thôi, không lo nữa.
- Nói thì nói vậy thôi! Không có gì thấy cũng kỳ.
Nghĩ thế rồi trằn trọc suốt đêm, không ngủ được.
- À, mà này, nhà mình có con bò đang cho con bú. Mình sẽ có sữa để nấu một bữa cơm sữa đãi khách!
- Thế còn bê con?
- Sẽ cho bê con thôi bú trong vài hôm, mình sẽ cắt cỏ non cho bê con ăn tạm.
- Không cho bê con bú một ngày mình sẽ có được một thùng sữa. Năm ngày như vậy sẽ được năm thùng sữa.
- Có được chừng ấy sữa, mình sẽ đủ sữa để nấu hai bữa cơm sữa, rồi làm một ít ghrta, sarpirmanda.
Người nông dân nghĩ thế rồi khấp khởi vui!
- Mà này, nếu ngày nào cũng lấy sữa, không bảo quản tốt, sữa sẽ bị hư. Chi bằng để yên như vậy, năm ngày sau mình lấy luôn một lần!

Một tuần sau, mới tờ mờ sáng…
Người nông dân mang chiếc thùng đi vắt sữa. Vắt mãi cũng chỉ được một thùng bé bé!


Trong cuộc sống, có nhiều thứ chúng ta không thể để dành.
Thời gian là thứ không thể để dành. Hôm nay là của hôm nay, ngày mai là của ngày mai.

Hãy sống trọn vẹn trong từng ngày...
Giữ lại thời gian bằng những việc làm...
Vô Thường 
Sài Gòn. 7.11.2012
Om Mani Padme Hum

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Người Về Như Bụi

"...người về như bụi,
vàng trang sách xưa..."
Ngày xưa... 
Những người con Gautama, có đi đâu, cũng sẽ hẹn gặp lại ở nơi cuối chân trời.
Gặp lại...
Khi đại dương bão giông trong lòng đã cạn.
Khi kí ức ngày xưa đã ngã màu vàng.
Khi những giọt nước mắt ứa ra cũng ngã màu vàng...
Người về, an nhiên cầm trong tay những hạt bụi từ cuộc sống.
Đôi mắt vẫn sáng, và gương mặt vẫn của ngày xưa...

Vô Thường
SG.4.11.2013
Om Mani Padme Hum