Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Gà Mẹ Dạy Gà Con Gáy

 Ngày xưa… trong khu rừng nọ, có lũ gà sinh sống rất đông. Khu rừng mênh mông ấy là thế giới của chúng. Cũng như bao nơi khác, cuộc sống ở đấy cũng khắc nghiệt, cũng có đấu tranh để sinh tồn, cũng có cảnh mạnh được yếu thua… Lũ chồn, cáo vẫn thường xuyên lẻn vào bắt đi một vài con, lũ diều hâu vẫn chờ cơ hội cắp đi những chú gà con; và lũ gà ngày nào cũng bới tung lớp lá mục, tóm lấy lũ giun dế…
Từ bao đời nay, dưới tán la xanh ngút ngàn tưởng như bình yên ấy, là một cuộc chiến sinh tồn. Và trong cuộc chiến này, phần thắng tạm nghiêng về phía lũ gà. Chúng sinh sản và phát triển rất nhanh.
Ngày nọ, có trận dịch tràn qua khu rừng, trận dịch rất lớn, lũ gà chết như rạ, lũ chồn cáo diều hâu kéo vào tha hồ đánh chén, ăn thịt ăn trứng tự do mà không sợ lũ gà trống đánh trả.
Khi trận dịch đi qua, cả khu rừng chỉ còn một con gà mái và ổ trứng đang ấp. Khu rừng thật buồn. Nồng mùi lũ gà chết. Cũng may, do lũ chồn cáo nghĩ lũ gà đã chết hết nên gà mẹ và ổ trứng được bình yên cho đến ngày lũ gà con líp chíp mổ vỏ chui ra. Sáu chú gà con tất cả.
Trong sáu đứa con, chỉ có một một đứa con trai (gà trống ).
Buổi sáng nọ, có tên chồn tình cờ qua khu rừng, nghe tiếng mấy mẹ con gà trò chuyện ríu rít. "Thì ra vẫn còn sót lại mấy tên, hay đây!". Tối đó chồn ta trở lại khu rừng. Tìm đến nơi mấy mẹ con gà đang ngủ, cắp được một chú gà con, và đắc chí chạy mất. Nghe tiếng gà con kêu thảm thiết, gà mẹ giật mình, nhưng đêm tối, có thấy được gì. Chỉ nghe tiếng con yếu dần rồi lim tắt.
Đêm đấy mấy mẹ con không ngủ!
Giờ Vô Thường chỉ kể khúc sau thôi nha, lúc lũ gà con đã lớn, tên gà trống đã trổ mã thật đẹp. Để bảo vệ lũ con, gà mẹ phải dánh nhau với lũ chồn, cáo, diều hâu không biết bao nhiêu lần, và chiếc chân phải bị tật là kết quả sau những trận chiến đó.
"Bố con ngày xưa thế nào hả Mẹ?", tên gà trống con tròn mắt hỏi. "Bố con ngày trước cao to lắm, là một thành viên trong đội bảo vệ cho làng!" Gà mẹ kể lại thật nhiều... "Bố con có giọng gáy rất hùng" "Gáy là thế nào hở mẹ?" "Thì là..." Gà mẹ không biết nói sao cho con hiểu, nó có gáy được như lũ gà trống đâu! "Con muốn được như bố!"
Từ ngày đó, gà trống con suy nghĩ thật nhiều. "Bố gáy như thế nào nhỉ, mình chưa từng nghe bào giờ, mẹ không dạy được, làm sao đây"?
Ngày nọ khi từ ngoài rừng về, gà trống con thấy mẹ bị thương thật nặng, lũ chồn mới tới, bắt mất đứa em của nó, gà mẹ lại đánh nhau với chúng, nhưng gà mẹ đã già rồi...
Nước mắt gà trống con ứa ra...
Đêm đó nó thức canh cho cả nhà ngủ.
Nó nghĩ đến bố... người đã bảo vệ cho mẹ, cho cả làng...
Khi mặt trời vừa thức giấc, trong ánh sáng mù mù của ngày mới, nhìn thấy mẹ là lũ em xác xơ. Nước mắt nó lại ứa ra. Nó hướng về phía mặt trời, rang rộng đôi cánh, người vươn lên, hét thật to, "Bố ơi...! Con sẽ thay Bố bảo vệ gia đình... Con hứa đấy...!". Tiếng nó thật vang, gà Mẹ tỉnh giấc, tròn mắt, đó là tiếng gáy thật oai hùng, chẳng khác gì bố nó ngày trước.


Gà trống con đã biết gáy như thế!


Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Trái Tim Làm Từ Muối Biển

Ngày xưa. Xưa lắm.
Có ngôi làng nọ, một ngôi làng thật đặc biệt, nơi cưu mang những phận người có quá khứ thật buồn, mọi người gọi đó là ngôi làng Bao Dung. Người ở đó sống thật bao dung với nhau, họ không muốn nhắc đến và tìm hiểu quá khứ người khác như không muốn nhớ lại quá khứ của mình. 
Ngày nọ, có người đàn ông dẫn theo hai đứa bé về đó sinh sống. Cũng giống những người khác khi đến với làng, người đàn ông có đôi mắt thật buồn. Riêng với hai đứa bé, một trai một gái, đôi mắt lại cười thật vui, chưa biết buồn, và xinh như tượng. Người đàn ông đó là thợ điêu khắc có biệt tài, khi làm xong bức tượng nào, chúng đều có sức sống như thật. Cũng vì khả năng đặc biệt này mà ông phải bỏ quê hương ra đi, một ngôi làn duyên hải nào đó thật xa, ông đi thật xa, ở đó ông được làm một người bình thường như bao người khác. Hai đứa bé đều do ông tạc ra, nên chúng xinh mới xinh đẹp như vậy. Sau khi làm xong phần tượng, cả hai được đều được ông đặt vào lồng ngực một trái tim làm từ muối biển. 
Ông lấy muối hạt, cho vào chậu nước, khuấy lên, cho vào đó mấy giọt sương mai, một ít nhựa cây gì đó, rồi đem phơi để nước bốc hơi, và ông lấy khối rắn còn lại để làm trái tim.
 Trái tim sẽ có hơi ấm của mặt trời, có sự bao dung của nước, có sự sâu sắc của đại dương, có nét tinh khôi của sương buổi sớm mai.
Một ngày kia. Hai đứa con muốn đi thật xa, đi đâu cũng được, đi để tìm hiểu cuộc sống bên ngoài làng Bao Dung.  Ông đưa hai đứa con ra khỏi làng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. 
Chúng đi về phía biển… Nơi ông đã sinh sống ngày xưa, nơi đã gieo vào lòng ông những tiếng thở dài.
Một ngày nọ, hai đứa con trở về.
Đôi mắt của chúng lúc này đã thật buồn, thật tối, như gom hết về đó bóng tối trong cuộc sống. Và nơi lồng ngực hai đứa đau âm ỉ không chịu nổi. Người bố xem qua, trái tim cả hai đứa đã bị rạn nứt. Người bố muốn nói gì đó, nhưng lại thôi. Hai đứa con muốn nói gì đó, nhưng cũng lại thôi.
- Thôi hai con ngủ đi, ngủ thật sâu vào, bố sẽ lấy hai trái tim ra làm lại. Mấy hôm nữa hai đứa sẽ có trái tim mới, không còn những vết nứt này nữa, không còn đau nữa!!! Chịu chưa?!
Đêm đó ông thức thật khuya. Chỉ một mình. Hai đứa con ngủ thật say.
Phải chi, ông cũng có thể lấy trái tim mình ra, bỏ vào cốc nước, cho vào mấy giọt sương mai, khuấy cho tan ra, rồi đem phơi. Trái tim lại được làm mới, không còn mang những vết nứt, không còn mang những dị tật và nỗi đau của ngày hôm qua.


Sài Gòn.25.2.2010

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

Bạn

Đến gần 14 tuổi cậu bé mới có người bạn thực sự đầu tiên khi gia đình hàng xóm mới về mang theo một cô bé thật đặc biệt: cô bé bị mù. 
Cậu bé bị dị tật từ khi mới sinh, nếu mới gặp lần đầu tiên có lẽ không ai nghĩ cậu bé là người của hành tinh này.
Cậu bé được nhiều người thương, nhưng nó không thích thương hại, nó muốn làm một người bình thường. “Nhưng mình có phải là người bình thường đâu”, cậu bé nghĩ vậy rồi lặng lẽ buồn. Cô bé hàng xóm cho cậu bé được làm một người bình thường. Cái tốt, cái xấu đối với người mù không giống những người bình thường khác. Cô bé cảm nhận cuộc sống bằng trái tim.
Hai đứa trở thành bạn thân, vì cô bé cũng muốn được làm một người bình thường
Đôi mắt của cô bé có thể chữa sáng, người thân cô bé ở một thành phố lớn nhất nước nói thế. Thấy cô bé mừng, cậu bé vui đến ứa lệ.
Rồi cô bé đi. Đôi mắt được chữa sáng. Người thân giữ lại chơi nhưng cô bé cứ đòi về.
Ngày về, cô bé vội chạy sang nhà cậu bé. 

Hai đứa nhìn nhau, ngỡ ngàng, lặng lẽ như hai người lạ.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Thủ Thiêm. 9.1.2010.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.


Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Bọt Bèo

Ngày trước...
Từ ngôi chùa nhỏ, có hai đường để vào trong trung tâm thành phố. Đi ngõ cầu Saigon, hoặc qua phà Thủ Thiêm.
Vô Thường vẫn thích đi phà hơn. Chen lấn một tí, chờ đợi một tí, tốn tiền một tí, nhưng lại được đi thuyền (thực ra là đi phà!!!) trên sông Saigon. Rất thích. Sông Saigon quanh năm nước đỏ đục, không như con suối sau ngôi làng nhỏ ngoài quê. Nhưng bù lại, thỉnh thoảng, trên sông Saigon có thể bắt gặp những mảng lục bình trổ bông tím biếc.
Có hôm, phà va vào đám lục lớn. Mảng lục bình nát ra thành nhiều mảnh. Những mảng giữa dòng, nước chảy mạnh, trôi thật nhanh. Chẳng mấy chốc khuất sau khúc quanh trước Bến Nhà Rồng. Những mảng bị đẩy vào ven bờ, thủng thỉnh lặng lẽ trôi. Nhìn cảnh đó, cảm thấy rất nặng lòng. Không biết, sau này chúng còn cơ hội gặp nhau nữa hay không? Chặng đường phía trước dài thế kia, nhưng có lẽ chúng sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. 
Thế là buồn, nghĩ ngợi lung tung. Mỗi lần thấy lục bình, thấy những cánh bèo lênh đênh trên nước, là như thấy ánh mắt thật buồn của cuộc chia ly; như nghe tiếng thở dài bất lực khi không thể cưỡng lại nổi trước sự xô đẩy của cuộc đời. Và như thấy những phận người lam lũ bọt bèo khắp nước kéo về Saigon kiếm cái mặc cái ăn. Những ghánh hàng rong của người miền Trung quê mình, những chiếc xe đẩy của người miền Bắc, cánh thợ hồ thợ may của miền Tây sông nước.
Nói chung là buồn. Nghĩ đến bèo là nghĩ đến chia ly, nghĩ đến sự bị động đến bất lực, nghĩ đến những kiếp người bèo bọt.

...Và Khi Cầu Thủ Thiêm Thông Xe
Từ khi cầu Thủ Thiêm làm xong, có thêm một đường nữa để vào trung tâm thành phố (và đương nhiên cũng có thêm một đường nữa để từ trung tâm thành phối về nhà!!!). Một lộ trình được Vô Thường thích nhất: đi ngõ phà và về ngõ cầu Thủ Thiêm. 
Lần nào về cũng dừng lại trên đỉnh cầu một lát, hít thật sâu, giúp tâm tĩnh lại, để không phải mang những điều không như ý ngoài đường về với người thân của mình. 
Chiều nay, trên đỉnh cầu, gặp một cô bán hàng rong: "Cô là người miền Trung? Con cũng là người miền Trung này Cô", và phải nhăn răng giải thích khi thấy cô ngạc nhiên: "con ở trong này từ nhỏ, nên không còn nói giọng Trung được nữa". 
Đứng trên đỉnh cầu, thấy thật xa. Thấy cả bên kia khúc quanh mà khi đứng trên phà không thể nhìn thấy. Vẫn những chuyến đò dọc đò ngang, vẫn những đám lục bình trôi theo dòng nước. Nhưng từ đây, sẽ dễ dàng nhân ra kiếp bèo không chỉ có tiếng thở dài chia ly, mà còn có tiếng chào nhau làm quen của những kiếp bèo xa lạ và cả tiếng cười vui khi gặp lại. Phía xa kia, những khóm bèo nhỏ sẽ kết lại với nhau. 
Nước lên bèo lên, nước xuống bèo xuống. Gặp chướng ngại, chúng tản ra, và khi gặp điều kiện thích hợp, chúng liên kết lại. Phận bèo không rẻ mạt như người ta tưởng. Cuộc sống của bèo, nếu nói theo người xưa là "an nhiên tùy duyên".

"An nhiên tùy duyên" không có nghĩa là để mặc cho cuộc sống đẩy đưa, mà là an nhiên chấp nhận những gì mình biết không thể cưỡng lại được.

Vô Thường.
Chùa Bé Bé. Thủ Thiêm. 3.12.2009.

P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.



Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Chốt Sang Sông



Ngày xưa...
Ba nói: người nào đánh cờ giỏi sẽ dùng người giỏi. Vô Thường cũng tin như vậy. 

Hôm qua về thăm nhà…
Hai cha con huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới biển. Trong đó cũng có chuyện đánh cờ. “Có lẽ ba đã sai. Người đánh cờ giỏi chưa hẳn sẽ dùng người giỏi”. Tuần trước, ba có đánh cờ với một người, sức cờ cũng trung bình thôi, nhưng thật lạ. Ông thương đến cả những con chốt. Mỗi lần đưa chốt sang sông, ông buồn như đưa đứa cô con gái út sang sông về nhà chồng: “tội lắm”. Chốt sang sông, chốt không về lại nữa.
“Con biết tại sao đánh cờ giỏi chưa hẳn sẽ dùng người giỏi không? Vì con người không phải là những quân cờ vô tri”.

Vô Thường

Thủ Thiêm.10.11.2009

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Vượt Biển

Ngôi làng duyên hải của Vô Thường ngày xưa, có mùa chim di trú, từng đàn chim biển đông thật đông kéo nhau bay qua làng, vượt biển, để đến một nơi nào đó rất xa.
Đại dương mênh mông.
"chỉ những cánh chim đủ sức vượt biển mới dám tin đại dương mênh mông cũng có hai bờ".
những đứa bé lớn trong ngôi làng duyên hải như Vô Thường, có lẽ đứa nào cũng được nghe Bố nói như vậy, rồi tin. Mênh mông như đại dương nhất định cũng phải có hai bờ.
Cuộc sống mênh mông.
Những bất an mênh mông, đi mãi không hết.
Những hoài bão, những lời hứa của ngày xưa mênh mông, xa tít tắp, đi hoài không tới.
Lâu lâu, ta lại về, chỉ để nhìn từng đàn di trú bay qua làng, để nghe hơi nóng của ngày xưa đầy dần trong lòng.
"đi đi con, rồi sẽ tới, mênh mông như đại dương cũng có hai bờ".
Lại cột dây giày thật chặt, rồi đi.
Lũ chim vượt biển ám ảnh những người con của biển rất nhiều.
“Mênh mông như đại dương cũng có hai bờ.”


Vô Thường
Thủ Thiêm.6.11.2009

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Lòng Người

"rộng lớn nhất mặt đất là đại dương, rộng hơn đại dương là bầu trời, và rộng hơn bầu trời là lòng người".
Lòng người rộng hơn tất thảy,
Nhưng lòng người cũng hẹp lắm, hẹp hơn tất thảy, ta nói thật, lòng người rất hẹp, còn hẹp hơn khoảng không nằm gọn trong lòng chiếc vỏ ốc bé tí teo.
Vừa nhỏ bé, vừa khúc khuỷu, tối tăm.

Chẳng đủ chỗ cho một bàn chân người lạ bước vào. Và không cách nào có thể nhìn thấu được.


Vô Thường
Chùa Bé Bé. Thủ Thiêm. 6.11.2009