Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Người Về

Lâu lâu, Người lại về chùa, tụng một thời kinh. 
Thực ra Người cũng chẳng thuộc được câu kinh nào để đọc. Người chỉ yên lặng ngồi đó, đợi khi nghe những người chung quanh niệm Phật, cất tiếng niệm theo.
"Nam Mô A Di  Đà Phật".
"Nam Mô A Di  Đà Phật".
Trong tiếng niệm Phật của Người nghe có tiếng gió lạnh của những ngày mưa bão. Có tiếng thở dài cô độc của vực sâu. Có tiếng bước chân phiêu bạt cả nửa đời người. Có tiếng chiếc lá cuối thu rơi hoài không chạm đất.
Khi người về tụng kinh, Vô Thường lại cho niệm Phật nhiều hơn, chỉ muốn ngồi cạnh Người mà thêm vài câu nữa.
Này Người, phải bao nhiêu câu niệm Phật mới đủ để lấp đầy những khoảng trống trong lòng?
Phải bao nhiêu câu niệm Phật nữa mới chạm được bình yên?


Phố Hương.27.7.2015


Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Nhìn

"Nên nhớ, trên đời này có hai thứ người ta không nên nhìn thẳng vào. 
Thứ nhất là mặt trời.
Thứ hai là lòng người".
Lòng người ai cũng có những góc khuất, những vết thương, những thứ chưa thật sự nguyên vẹn. 
Khi hiểu quá nhiều mà không có tâm bao dung để lấp cho đầy những thứ còn khiếm khuyết của người, ta rất dễ đánh mất một con người đã từng rất thương, rồi chính chúng ta trở nên cô độc.
Có những con đường người ta không nên đi đến tận cùng, mặc dù mình đủ sức đấy.


Chùa Bé Bé. Phố Hương


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Mất

“Thứ có được từ những thủ đoạn là thứ mất đi”
Người nói thế rồi cười, xa xăm.
Ngày xưa ta từng nói như thế, Người lại chẳng tin: “ngoài kia, thiếu gì những người thủ đoạn, nhưng vẫn giàu thật to đó thôi.”
Người nói thế rồi đi.
Đuổi theo giông gió.
 "Khi có được từ những thủ đoạn, người ta sẽ phải mất đi sự tử tế trong lòng. lời nói sẽ mất đi sức nặng khi dạy dỗ những đứa con, đôi mắt sẽ mất đi sự tự tin khi nhìn những người mình yêu thương, đôi tay sẽ mất đi sự chân thành khi ôm lấy những người chung quanh.
 Sẽ phải mất thật nhiều". 
Ngày xưa, ta muốn nói với Người như thế, nhưng lại thôi.
Hôm nay, ta cũng muốn nói với Người như thế, nhưng cũng lại thôi.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 8.4.2015


Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Tháng 3

Phan Thiết, tháng 3, nắng nhất.
Khúc sông chảy qua làng không sâu, để sông tháng ba phải gầy thật gầy. Mắt sông tháng ba sáng, sáng hơn bất kì thời điểm nào trong năm, có thể nhìn thấu lòng người.
Ta cứ nói vui, sông tháng ba như một người tu sĩ của ngày xửa ngày xưa, cứ chậm rãi, cứ an nhiên đi qua hết những ngày khắc nghiệt nhất cuộc đời mình. Đôi mắt thật sáng, thật hiền.
Lòng sông tháng ba cạn. để nắng tháng ba sưởi ấm vệt sỏi dài. 
Những viên sỏi mang hình dạng của lòng sông. Đủ màu sắc, đủ kích cỡ. 
Viên sỏi của ngày bão lũ, vẫn còn những vết thương. Viên sỏi của ngày mưa, vẫn còn co tròn lại vì lạnh. Viên sỏi của ngày nắng, vẫn còn hơi ấm một nụ cười..
Ta muốn về quê vào những ngày này, nhặt vài viên sỏi của những ngày bão lũ, những ngày lòng sông bất an, và viết lên hai chữ “vô thường”, rồi cẩn thận đặt lại lòng sông, rồi cẩn thận mang theo một vài viên trở lại Sài Gòn.
Gởi cho sông đấy, và ta cũng mang theo nữa, có bất an thế nào cũng chỉ là "vô thường" thôi.
Tin đi, sông tháng ba gầy như người tu sĩ của những ngày xửa ngày xưa. 
Tháng ba, người có về nghe gió qua sông?!


Chùa Bé Bé. Sài Gòn.1.3.2015.


Tháng 3


Đã là tháng ba. Giật mình. Mau thật.
Miền Trung của Vô Thường tháng ba là nắng nhất.
Khúc sông chảy qua làng không sâu, để sông tháng ba phải gầy thật gậy.
Mắt sông tháng ba sáng, sáng hơn bất kì thời điểm nào trong năm, có thể nhìn thấu lòng người.
Ta cứ nói vui, sông tháng ba như một người tu sĩ của ngày xửa ngày xưa, cứ chậm rãi, cứ an nhiên đi qua hết những ngày khắc nghiệt nhất cuộc đời mình. Đôi mắt thật sáng, thật hiền.
Lòng sông tháng ba cạn. để nắng tháng ba sưởi ấm vệt sỏi dài. 
Những viên sỏi mang hình dạng của lòng sông. Đủ màu sắc, đủ kích cỡ. Viên sỏi của ngày bão lũ, vẫn còn những vết thương. Viên sỏi của ngày mưa, vẫn còn co tròn lại vì lạnh. Viên sỏi của ngày nắng, vẫn còn hơi ấm một nụ cười.
Ta muốn về quê vào những ngày này. 
nhặt vài viên sỏi của những ngày bão lũ, những ngày lòng sông bất an, và viết lên hai chữ “vô thường”, rồi cẩn thật đặt lại lòng sông, rồi cận thận mang theo một vài viên trở lại Sài Gòn.
Gởi cho sông đấy, và ta cũng mang theo nữa, có bất an thế nào cũng chỉ là "vô thường" thôi.
Tin đi. 
Sông tháng ba gầy như người tu sĩ của những ngày xửa ngày xưa.
tháng ba, Người có về nghe gió qua sông?!


Phố Hương. 1.3.2015.


Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Tĩnh Lặng

"...con người cũng như dòng sông, càng sâu càng tĩnh lặng..."

có con sông nào trong lòng không có những tảng đá ngầm?
có cuộc đời nào không đầy những trắc trở..??

Khi sông sâu...
nước nhiều....
sông mạnh mẽ...
sông đủ sức vượt qua những trắc trở trong lòng mà không phải nông nổi... đủ sức đi qua những tảng đá ngầm rất lớn trong lòng mà mặt sông vẫn rất bình yên....

phải đủ SÂU...
phải đủ MẠNH MẼ..
để mà TĨNH LẶNG...



[cười]
Vô Thường
Chùa Bé Bé.. Phố Hương. 7.2.2015


Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Đám Cưới

Cũng khá lâu rồi...
Chiều hôm ấy Vô Thường đi học về. Khu phố hơi khác khác tí... về đến chùa mới biết trong khu phố hôm nay có đám cưới..
Đám cưới của khu phố nhỏ cưu mang những con người lam lũ khắp nước cũng chẳng to tác gì...
Chỉ năm ba người…
Ngày cưới, cô dâu không mặc áo cô dâu... 
Ngày cưới, chú rể chẳng có lấy một người thân... 
Ngày cưới, người Mẹ sang chùa, xin hái ít hoa ngoài bờ rào, đem về buộc vào chiếc cổng gỗ ọp ẹp cho có cái xanh xanh đỏ đỏ.
Ngày cưới, người Bố đem mảnh gỗ đã chà rửa cẩn thận, tẩn mẩn tỉ mỉ viết lên hai chữ "VU QUY", rồi đem treo trước nhà...

Vô Thường 
Chùa Bé Bé... Phố Hương.1.2.2015