Vô Thường

...tìm trong vô thường có đôi dòng kinh...

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Mùa Thu Sài Gòn

“Sài Gòn không có mùa thu
Mưa chiều trắng con phố cũ”
Thực ra Sài Gòn cũng có mùa thu. Mùa thu của riêng Sài Gòn. Mùa thu Sài Gòn rất nhẹ, rất mỏng. Chưa đủ để có thể đưa tay ra và chạm vào được tiết trời mát lạnh. Mùa thu Sài Gòn như đầu sợi dây đàn, vẫn rung lên khúc mùa thu, nhưng rung rất khẽ. Tinh tế như cỏ cây, nhưng không phải cỏ cây nào trên đất Sài Gòn cũng có thể nghe được mùa thu tới. 
Phải qua hết thu phân, cây đại trong sân mới giật mình vàng rực rồi vội vã trút lá, kẻo lại hết mùa thu. Đến tận lúc này, người Sài Gòn mới thấy mùa thu. Mùa thu đã vơi đi một nửa…
Mùa thu qua những con đường rợp bóng me, để lại những dấu chân bé li ti vàng úa.
Mùa thu loanh quanh theo con đường ven sông Sài Gòn mát rượi những tán cây bàng, để lại những dấu chân đỏ ối chênh vênh.
Có người cúi xuống, cẩn thận, nhặt lấy những dấu chân mùa thu để lại.

Vô Thường
Sài Gòn.29.10.2011


Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Có Một Mùa Lau Chín


Ngoài quê lũ đã về. Mấy ngày rồi. Lũ không lớn. Nhưng cũng đủ ngập vạt cỏ lau ngoài bến sông. Năm nào cũng vậy. “Lạ lắm nha, không mưa nhưng lũ vẫn về”, chị cố giải thích.
Có gì đâu, bình thường thôi. Đâu phải lần đầu như vậy.
Xưa, cũng đã có những ngày như vậy. Đúng ra hình như năm nào cũng có. Không mưa nhưng lũ vẫn về.
Một ngày mới vẫn bình thường. Sáng cũng có nắng lên. Nhưng ngoài sông, nước bắt đầu đỏ đậm dần, rồi dâng cao mãi. Ngập vạt lau, ngập luôn bến sông, tràn vào cả những cánh đồng.
Mưa ở thượng nguồn.
Sông dỗi hờn ai đấy tận phía xa kia, rồi chông chênh, ngã đổ về một phía, nhấn chìm vạt cỏ lau trong nỗi niềm của mình. Có gì đâu….
Giống con người, những lúc dỗi hờn, lòng sông cũng mang đầy bụi. Nhưng lòng lau xưa nay vẫn vậy, luôn bao dung và vô nhiễm. Có gì đâu…
Lũ rút, lòng lau vẫn nhẹ, vẫn vậy. Nhưng tấm thân lau đã vương đầy bụi, đầy những nỗi niềm từ lòng sông, nặng lắm rồi. Lau muốn nằm. Gió lay gọi mấy cũng chẳng muốn dậy. Mệt.
Có sao đâu. Tạo hóa cho lau sức sống vô tận. Đủ để chịu được mọi cung bậc tình cảm của dòng sông. Từ những ngày mưa lũ trắng đồng, đến những ngày sông khô cháy đến cạn lòng, không còn đủ nước để về biển.
Như một lời tạ tội. Sau những ngày mưa điên cuồng sẽ có những cơn mưa thật hiền. Mưa hiền, dòng sông cũng hiền. Mưa như muốn dang rộng đôi tay của mình ra ôm lấy từng thân lau đang mỏi mệt. Mưa tỉ mẩn gỡ từng hạt bụi trên thân lau, rồi nhẹ nhàng đỡ lau dậy. Sau mưa, trên khóe mắt lau vương những giọt nước trong veo, chứa trong lòng cả đất trời. Lau khóc bằng những giọt nước mắt của mưa.
Dòng sông lại bao dung, lại mang trong lòng vạt lau xanh ngắt. Nước sông trong xanh trở lại và long lanh như mắt người. Sông cũng chỉ muốn thấy lau cười. Thế thôi. Thì lau cười.
Sáng mai, khi trời sáng, lũ lau sẽ dìu nhau đứng dậy. Có gì đâu….
Có gì đâu, nếu sáng mai Sài Gòn vắng bước chân ta.
Ta không trách Sài Gòn mênh mông. Sài Gòn hãy cứ mênh mông để còn đủ rộng để bao dung những phận người lam lũ khắp cả nước. Sài Gòn của ta không sợ xấu, đúng không? Ta không trách Sài Gòn đầy bụi, vì ta cũng chỉ là một hạt bụi. Một hạt bụi luôn mong muốn có đủ khả năng định hướng cho dòng đời bất tận của mình.
Có gì đâu, nếu sáng mai, ta đã ở trong căn phòng ngày xưa của mình và nghe tiếng tàu hỏa kéo hồi còi thật dài chạy qua làng.
Nhiều lúc, về nhà, chỉ để nhìn vạt lau dìu nhau đứng dậy sau những ngày bão lũ. Ta cũng chống tay đứng dậy, hít một hơi thật sâu, và mỉm cười: có gì đâu.
Ta từng ngồi với lau trong những ngày lũ, từng ướt mắt với lau trong những ngày mưa, từng se lòng nhìn vạt lau đỡ nhau đứng dậy trong những ngày nắng, nên có lý do để chờ đợi một mùa lau chín.
Sẽ só một mùa lau chín, đúng không? Sẽ có một mùa lau chín, và ngày ấy ta sẽ lại về.
Tháng giêng hai sẽ có mùa lau chín, cả vạt lau trắng muốt, một thứ màu không phai.
Tháng giêng hai gió cũng bắt đầu thổi mạnh…

Người có về nghe gió qua sông?!


Vô Thường.
Saigon.2h32'.26.6.2011




Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Mùa Lúa Chét

Miền Trung đang mùa lúa chét. Nhưng lũ đã về rồi, mùa lúa chét chết chìm.
Nhiều người gọi mùa lúa chét là mùa lúa trời.
Sau khi gặt xong, cánh đồng được giữ nguyên. Lũ về tới nơi rồi, chẳng cày cuốc làm gì nữa. Những năm lũ về trễ, hay lũ về không nhiều, người dân lại được mùa lúa chét.
"Mùa lúa chét", mới gọi tên thôi cũng đã thấy nao lòng. Có gì ấy như là chắt là mót.
Sau vụ mùa dài, ruộng cằn cỗi; những gốc rạ mệt mỏi, bạc phếch, chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc, nhọc nhằn quá rồi còn gì. Chỉ lũ rễ nằm sâu dưới đất là không biết vụ mùa đã qua, vẫn cần mẫn chắt mót trong mớ đất bạc màu, tìm được tí gì ấy vội trao hết cho cây. Những gốc rạ chẳng đành lòng nằm nghỉ, xé thân ra nảy những chiếc mầm.
Còn rễ cây còn nảy mầm.
Những chiếc mầm liêu xiêu lớn lên trong gió chướng.
Còn mầm cây còn ra hoa.
Lúa chét không trĩu hạt như lúa mùa, vì luôn phải thon thót giật mình bởi tiếng sấm báo mưa, còn phải nhón người lên để trông tin lũ.


Vô Thường
Phú Yên. 12.02.2011

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

Người Ần Sĩ Và Chú Ếch

Ngày xưa, trong khu rừng nọ, có vị ẩn sĩ sống cuộc đời khổ hạnh. Ông sống trong một am tranh nhỏ cách xa xóm làng. Phía trước am tranh là một hồ nước rộng. Ông gần như không vào làng. Trái cây và những loại rau rừng đủ để ông sống qua ngày. Ông chẳng cần gì nhiều, ông chỉ cần cuộc sống yên tĩnh, và thứ này, khu rừng thừa sức cho ông.
Suốt bao nhiêu năm, cuộc sống của vị ẩn sĩ vẫn bình yên như vậy.
Một ngày nọ, có chú ếch vào am tranh ông chơi! Ông nhìn chú ếch mỉm cười! Chú ếch chăm chú đưa mắt nhìn ông rồi nhảy ra. Ông nói với theo: 
- “Khi nào rảnh lại đến chơi nha anh bạn”!!! 
Hôm sau, cũng vào giờ ấy, chú ếch lại đến chơi với ông thật! Rồi những ngày tiếp theo, chú ếch đến lều tranh của của ông đều đặn.
Họ trở thành bạn thân, chú ếch ngày một dạn, đến ngồi cạnh ông, có khi còn nhảy hẳn vào lòng ông!!!  
Người và ếch làm bạn với nhau kể ra cũng bất tiện. Vị ẩn sĩ nói với chú ếch: 
- “Để ta biến ngươi thành người”. 
Ông làm phép vào một cốc nước, và rắc lên chú ếch. “Bùm…” chú ếch biến thành người, một chàng trai khôi ngô hơn người. Đám trai trong làng không ai bằng được! Vị ẩn sĩ xem đó như đứa con trai của mình, và chàng trai “ếch” cũng coi vị ẩn sĩ như cha.
Hai người sống chung trong ngôi am tranh nhỏ nơi cuối thôn, cách xa mọi người.    
 Vào một buổi chiều, hai cha con ngồi trước am tranh. 
“Con này!”,  
“Dạ!”, 
“Con cũng đã lớn rồi”. 
“dạ”, 
“Con hãy vào làng và tìm cho mình người bạn đời”.
“Dạ”. 
“Ngày mai con hãy vào làng”. 
“Dạ”.
“Nếu làng này không có con hãy đến ngôi làng khác”. 
“Dạ”, 
“Khi nào tìm được mới thôi”. 
“Dạ”. 
“Không tìm được là bố không cho về lại nhà đâu đấy”.
“Dạ…”

   Một năm sau, chàng trai trở về, chỉ một mình, cậu đã đi khắp cả nước, nhưng không tìm được ai. 
- “Con không tìm được người nào như ý?”. 
- “Dạ”.
- “Nếu thế thì thôi, con sống với bố vậy”.
- “Dạ”. 
- “Sống như bố cũng được, phải không?”. 
- “Dạ”.
   Nói thế, nhưng vị ẩn sĩ vẫn thắc mắc, “biết bao nhiêu người, sao nó lại không chọn được ai?”. Ông không hiểu được.

Khi mùa mưa về, lũ chim tất bật làm tổ, từng đàn bướm kéo về đầy cả khu rừng, chúng chuẩn bị cho mùa sinh sản.
Đêm đêm từ chiếc hồ trước am tranh vọng vào tiếng lũ ếch gọi nhau rộn rã, trong giấc mơ, chàng trai như nghe có ai gọi mình. Không nhận ra ai, nhưng nghe thân quen lắm, cậu trở dậy, ra khỏi nhà, đi về phía hồ, như một kẻ mộng du.
Sáng sớm, khi dậy, vị ẩn sĩ không thấy con trai đâu, “có lẽ hắn đi đâu một tí”, đến trưa vẫn chưa thấy trở về, “hắn đi đâu nhỉ, không nói với mình một tiếng, hắn đâu có thói quen như vậy. Đi đâu cũng nói cho mình biết. Mà trong khu rừng hoang này, có thứ gì để chơi?”, một linh cảm bất an, ông đi về phía hồ, ông lặng người, con ông đã chết, chết đuối trong hồ nước. Ông bật khóc: “Bố xin lỗi, bố đã vô tình giết chết con!”
  Ông đã vô tình giết chết con mình, vì khi biến chú ếch thành người, ông lại quên biến trái tim, vẫn để chàng trai mang trong mình trái tim loài ếch.    


Vô Thường
Thủ Thiêm.8.11.2010


Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

An

Có tin nhắn từ một nơi rất cũ.
"Đúng là, những con người ấy cũng phải đau khổ".
Và một nụ cười, để báo tin người đã ổn.
Ngày người đi, lòng đầy bất an, ta nói với theo.
"Khi nào thấy được những con người đang chèn ép mình cũng phải sống rất đau khổ, thì lòng sẽ an". 
Ta cứ tưởng câu nói ấy đã tan vào giông gió. Người chẳng bao giờ nghe được.
Thì cũng là những con người ấy. Cũng những áp lực ấy. Chỉ là chọn cho mình một vị trí khác để nhìn.
Khi có một điểm rất nhỏ để tựa vào, cũng đủ giúp người ta cảm thấy mình đã ổn.
Đã sống trong thế giới vô thường này, ai cũng phải khổ.
Một tí tình thương sẽ giúp nhau được thật nhiều.
Cảm ơn người đã trở lại.
Cảm ơn người đã đổi thay.


Chùa Bé Bé. Phố Hương. 22.10.2010


Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

Nơi Ấy Vẫn Bình Yên

Nhặt cánh hoa dầu từ dòng nước, Sỏi ứa lệ… cô bé đã chờ thứ này lâu lắm rồi, và nghĩ sẽ không còn thấy nữa. Nghĩ thế, nhưng vẫn khắc khoải đợi chờ… Giữ chặc cánh hoa dầu trong tay, Sỏi chạy về làng, không theo con đường mòn quen thuộc, mà băng ngang đồng cỏ. Sỏi chạy một mạch ra sau làng, ngồi xuống trước hai ngôi mộ nằm cạnh nhau: “Bố, Mẹ, con vừa nhặt được mấy cánh hoa dầu từ trên kia trôi về. Nơi ấy, Anh con vẫn bình yên”.
Đêm đó, trong mơ, Sỏi thấy phía xa kia, có người nhặt thật nhiều hoa dầu, thả xuống sông và khỏa nước đẩy chúng đi. “Đi nhanh lên nào, hãy về đó và nói rằng, nơi đây ta vẫn bình yên.”

***
Hai anh em lên rẫy rất sớm, họ len qua rừng, không khí còn ướt sương, hai anh em đi trong làn hương thoảng thoảng mơ hồ của loài hoa nở đêm, thật nhẹ, gần lắm nhưng cũng xa như vô tận.
-   Em này, ngày mai anh đi rồi. Ngày mai em sẽ lên rẫy một mình.
Không có tiếng bé Sỏi, nhưng có lẽ cô bé đang khóc.
- Khi vẫn còn thấy những cánh hoa dầu trồi về, em biết rằng nơi đó anh vẫn được bình yên.
Ngày mai anh sẽ đi, đi đâu chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ rất xa, và không biết ngày trở về. Đúng ra anh đã đi từ lâu lắm rồi, nhưng cứ chần chừ, chờ đợi cho đến hôm nay. Mẹ buồn lắm, nhưng không nói gì. Bố cũng buồn: “cố lên con trai, sẽ khó khăn lắm đây, nhưng là con trai, chưa bao giờ bố muốn con chọn cho mình cuộc sống bình yên cả”.
Ngày mai, anh sẽ đi tiếp đoạn đường ngày trước bố chưa đi hết.
Bộ tộc anh đang sống là bộ tộc yêu sự hoàn hảo. Từ bao đời nay, mọi người đã được dạy như thế, phải sống cho hoàn hảo. Và để thực hiện được điều đó, điều trước tiên họ được dạy, phải ghét bỏ, phải tránh xa những kẻ lỗi lầm.
Ở bộ lạc đó sẽ không có chỗ cho những con người phạm lỗi. Vì có họ, ngôi làng không còn hoàn hảo nữa.
Ngày xưa, khi thấy thấy những người phạm tội trong bộ lạc bị đuổi khỏi làng, người bố không chịu nổi. Cuộc sống ngoài kia khắc nghiệt đến chừng nào. Nhìn những gia đình có người phạm tội phải rời khỏi làng, dắt díu ra đi, họ chẳng khác gì đi vào chỗ chết. Mà đúng là đi vào chỗ chết thật. Có ai còn sống sót nổi đâu. Họ biết thế, nhưng phải đi, ngôi làng này không còn cho họ ở nữa. Họ đã phạm tội, họ là người xấu, họ không được ở chung với người tốt, lúc này họ còn thua con trâu con bò, vì nhưng con thú đấy còn được ở lại với làng, thế thôi.
Những người phạm lỗi nhẹ vẫn được ở lại, nhưng phải chuyển ra vùng ven, ra đường phải che mặt, không được để người khác nhìn thấy mặt của mình, và họ không được nhìn thẳng vào người chung quanh. Thậm chí, không được để chiếc bóng của mình chạm vào người tốt.
Cả bộ lạc lớn thế này còn phải tựa vào nhau để sống. Dịch bệnh, thứ dữ, sự rình chờ tấn công từ những bộ lạc khác. Song, những con người phạm tội bị đuổi khỏi làng, chỉ đơn độc một mình. Có tồn tại nổi không?
Cuộc sống chưa bao giờ bình yên.
Năm 6 tuổi, lần đầu tiên chứng kiến cảnh đứa bạn thân và gia đình bị đuổi khỏi làng, anh đã khóc. Bố đến bên cạnh: “không khóc nữa, những giọt nước mắt cho thất bại, cho bế tắc đã nhiều lắm rồi. Bố không muốn thấy những giọt nước mắt như vậy nữa. Hãy để giành nước mắt cho ngày thành công”.
Hai bố con ngồi cạnh nhau, bố kể cho con nghe về giấc mơ mày trước của mình. Và từ hôm đó, trong lòng người con, một ngôi làng cưu mang những người “tội lỗi” bắt đầu tượng hình.
Ngôi làng đó theo anh lớn, lớn mãi cho đến ngày hôm nay.
Gần một năm trước, hai bố con có đến xin tù trưởng, giam giữ những con người “tội lỗi” đáng bị đuổi khỏi làng vào đại lao. Khi nào có nhiều người, anh sẽ dẫn họ đi, những con người đó sẽ đi thật xa, ở đó họ sẽ dựng lên một ngôi làng. Sau này, những gia đình bị đuổi khỏi làng sẽ có nơi để sống.
“Ngày mai anh đi”, cả buổi tối anh chỉ nói được với Sỏi mỗi câu đó. Ngoài hiên, những cánh hoa dầu xoay xoay rất khẽ. Hai anh em thức thật khuya.
Đúng ra, những gì đáng nói, hai anh em đã nói hết rồi. Khi đi, anh sẽ mang theo nhưng cánh hoa dầu, ngôi làng mới cũng sẽ nằm gần sông, phía trên con sông ngày ngày chảy qua làng. Anh sẽ thường xuyên thả xuống sông những cánh hoa dầu để báo tin cho gia đình biết anh vẫn bình yên.
Sáng hôm sau, khi Sỏi thức dậy, anh đã đi. Anh rời làng từ thật sớm.
Trong hai năm đầu tiên, những cánh hoa dầu vẫn đều đều theo dòng nước trôi về. Năm thứ ba, không còn thấy nữa. Cũng vào năm đó, bố mẹ Sỏi mất trong một trận dịch khủng khiếp tràn qua làng.
Ngoài sông vẫn vắng những cánh hoa dầu.
Mãi cho đến một ngày, khi Sỏi không còn hy vọng, những cánh hoa dầu lại theo dòng nước tìm về. Ngày hôm sau nhiều hơn hôm trước. Sỏi lại hy vọng, lại chờ đợi. Đêm đêm lại mơ thấy anh. Lại thấy hai anh em lên rẫy rất sớm, cùng len qua rừng, không khí còn ướt sương, hai người đi trong làn hương thoảng thoảng mơ hồ của loài hoa nở đêm, thật nhẹ, gần lắm nhưng cũng xa như vô tận. Anh lại cõng Sỏi qua suối để Sỏi không ướt chân.

***
Mấy hôm sau khi nhận được những cánh hoa dầu trồi về, Sỏi quyết rời bỏ làng, để đi tìm anh. Bố Mẹ đã mất rồi, sợi dây giữ cô lại với ngôi làng này cũng đã đứt.
Sỏi ra đi khi trời còn chưa sáng, mọi người còn ngủ, cô đi ngược dòng sông. Đi mãi, đi mãi, thật lâu, thật xa, đi tìm anh, tìm ngôi làng. Sỏi không biết ngôi làng đó như thế nào, chỉ biết, ngôi làng đó cũng sẽ có một bến sông như ngôi làng mình đã sống. Anh đã nói thế. Và Sỏi tin Anh sẽ làm thế. Ở bất kỳ nơi đâu, anh cũng sẽ làm một bến sống như thế. Vì với anh, bến sông không chỉ đơn giản là một bến sông.
Sỏi luồn lách trong rừng rậm, cắt những sợi gai mây để len qua, có những chỗ cô phải nằm xuống, trườn qua như một con thú. Đêm, trèo lên cây ngủ. Những đêm trăng, đôi mắt của những loài thú ăn đêm cứ sáng rực lên thứ ánh sáng ma quái, rợn cả người. Tiếng lũ linh cẩu giành mồi với một tên sử tử đơn độc nào đấy, tiếng thở hộc hộc của lũ heo rừng, tiếng vỗ cánh rất khẽ của lũ chim ăn đêm mỏi mệt.
Đêm nào cô mơ thấy thấp thoáng bóng dáng một người nhặt thật nhiều hoa dầu, thả xuống sông, khỏa nước đẩy đi. Cô thường thấy người này vào gần sáng, nên khi thức dậy, trên môi còn vương lại một nụ cười.
Những cánh hoa dầu vẫn theo dòng nước về xuôi. Chúng như những đôi mắt nhìn Sỏi mỉm cười, Sỏi cũng mỉm cười, và đi tiếp.
Một buổi chiều nọ, cô đặt chân đến một khu rừng thưa, không khó để nhận biết nơi đây đã từng là một ngôi làng. Vẫn còn đó những chiếc cột nhà xiêu vẹo cố vươn ra khỏi đám cỏ tranh cao quá đầu người, như bàn tay cố vươn ra khỏi dòng nước kêu cứu của một kẻ sắp chết chìm. Và ngoài kia là bến sông giống hệt bến sông của ngôi làng Sỏi. Đây là ngôi làng của anh? Sỏi không muốn tin như thế. “Không phải, không thể như thế được. Anh vẫn bình yên mà”.

Vẫn bến sông như vậy, nhưng có thêm hàng dầu, bốn cây tất cả, chúng đứng thẳng hàng, có ai đó đã trồng. Đang vào cuối mùa hoa dầu chín, khi gió thổi qua, những cánh dầu còn sót lại thả mình rơi xuống, xoay tít, một vài cánh được gió đẩy ra giữa dòng, và cứ thể, theo dòng nước, mải miết tìm về xuôi.

Vô Thường.
Saigon. 13.5.2019




Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Hai Cha Con

Hai Cha Con sống cách nhau khoảng chừng chục nóc nhà. Cha 85, Con cũng đã 60. Cha già, ốm đau lặt vặt quanh năm. Đôi chân, đôi mắt đã yếu lắm. Lũ con, cháu không cho ông ra ngoài nhiều. Con nhỏ hơn nhưng lại mắc phải căn bệnh nan y vào giai đoạn cuối.
Ngày xe đưa Con từ bệnh viện về, Cha nhờ lũ cháu đưa sang thăm. Con cố cười, cố gom hết ánh sáng hy vọng để che đôi mắt buồn, thật tối:
- Hai cha con mình coi như huề, cha có bệnh của cha, con có bệnh của con.
Cha ứa nước mắt. Những giọt nước cũng đã ngã màu vàng. Ông thương Con lắm. “Tội con Hai, sinh ra khi gia đình còn khó khăn, thiệt thòi đủ điều”.
Hơn tháng sau, Con mất.
Cả nhà không dám cho Cha biết. Tuổi già rồi, thương con quá, chịu sao nổi...
- Đám tang nhà ai vậy bay?
- Dạ của hàng xóm ạ, của gia đình ông A mới chuyển về hơn một tuần. Cả nhà nói dối.
- Tụi bay thay tau qua đó chia buồn, một ngày hai ngày cũng là hàng xóm.

  Ngày cuối cuối năm thật lạnh....

Thủ Thiêm. 04/22/2010 03:31 pm